Ngay đêm đầu tiên, hắn đã lộ nguyên hình.
Hắn bắt ta ngủ cùng sói.
Nói rằng loài sói là thần linh của Bắc Địch.
Tân nương phải dâng hiến thân thể cho thần sói trước, để thần dùng qua rồi, thì người mới được chạm tới.
Tân nương phải khiến thần sói hài lòng.
Nếu không, sẽ bị ném thẳng vào doanh trại binh lính.
Thì ra người Bắc Địch rất giỏi thuần phục loài sói.
Còn đám nam nhân Bắc Địch lại khoái trò đứng ngoài trướng lều, lắng nghe tiếng nữ nhân bị sói giày vò gào khóc t.h.ả.m thiết, đợi đến khi tiếng kêu tắt lịm, chúng mới ào vào, miệng hô “cứu người”, thực chất là giễu cợt và làm nhục thêm lần nữa.
Nữ nhân càng cao quý, bọn chúng càng thích giẫm đạp. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn chọn cho ta một con sói to lớn, cao gần bằng hai người trưởng thành.
TruyenLau.com
Nở nụ cười hiểm độc:
TruyenLau
“Thẩm Niệm Niệm, con sói bản vương tìm cho ngươi là thần sói đệ nhất thảo nguyên đấy.”
Ta điềm tĩnh đáp:
“Đa tạ đại vương ban ơn.”
Bắc Địch vương thấy ta không hề sợ hãi, cũng chẳng cầu xin, sắc mặt liền sầm xuống.
Ta là nữ nhân đầu tiên không van xin ngay từ đầu.
Hắn thấy lòng dạ đê tiện không được thỏa mãn, sắc mặt đen như than, giống như thể vừa tận mắt chứng kiến cha ruột mình c.h.ế.t vậy.
Hắn tức giận đập vỡ chén rượu, tự tay đẩy ta vào lều, nhốt chung với con sói.
Một tiếng tru dài rền vang khắp thảo nguyên.
Ánh trăng cũng như nhuốm đầy huyết sắc.
Ngoài trướng, một đám nam nhân ngồi uống rượu ăn thịt, cười nói ngông cuồng, trong đầu đầy những tưởng tượng dơ bẩn về nỗi t.h.ả.m khốc của ta.
Nhưng bọn chúng đâu ngờ, trên đường đến Bắc Địch, ta đã học được cách thuần sói.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết mà chúng mong chờ không hề vang lên.
Thay vào đó là tiếng cười khẽ và tiếng ta thì thầm trò chuyện cùng sói.
Bắc Địch vương tức điên, xông vào trong trướng.
Con sói khổng lồ kia lại đang nằm yên bên cạnh ta, dịu dàng l.i.ế.m lên bắp chân trần mịn màng của ta như một con thú cưng.
Ta mỉm cười:
“Ta đúng là mệnh phượng hoàng, đến sói cũng phải nghe lời ta.”
Bắc Địch vương giận đến phát điên, tự tay xé xác con thần sói mà hắn từng ngợi ca.
Chỉ cần nhớ lại dáng vẻ phát cuồng của hắn khi ấy, ta vẫn không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Lúc này, ta cúi người, mỉm cười chúc phúc:
“Muội chỉ cầu chúc tỷ một đời một kiếp một đôi, vĩnh kết đồng tâm, trăm năm viên mãn.”
Tỷ tỷ khẽ hừ lạnh một tiếng, khinh khỉnh nói:
“Đó là lẽ đương nhiên. Muội muội e là chẳng có phúc phận ấy đâu.”
Ta khẽ cười thầm: phúc phận này, ta chẳng mong cầu chút nào.
Đoàn người của Bắc Địch vương từ từ khởi hành, hướng về phương Bắc lạnh giá.
Phụ thân và mẫu thân khóc đến đỏ cả mắt, nước mắt rơi không ngừng.
Thế nhưng tỷ tỷ lại chẳng có chút bịn rịn luyến lưu.
Nhìn gương mặt đắc ý như nắm cả thiên hạ trong tay ấy, ta không khỏi nghĩ thầm: Lần này đổi lại là tỷ phải hầu hạ sói. Không biết… tỷ có khiến sói hài lòng được không?
4.
Ngày thứ hai sau khi tỷ tỷ rời khỏi kinh thành, ta nhập cung.
Ta đội mũ phượng, hỉ phục đỏ rực, nến đỏ treo cao.
Bao người nhìn vào trầm trồ ngưỡng mộ: Nhà Thẩm Thừa tướng, một nhà hai hoàng hậu.
Nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết, ngồi lên ngôi hoàng hậu như đứng bên bờ vực sâu, từng bước đều không được sai lệch.
Ánh mắt hoàng thượng Triệu Dận nhìn ta nhàn nhạt, chỉ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thẩm Niệm Niệm, nàng là hoàng hậu của trẫm, hãy làm mẫu nghi thiên hạ cho tốt.”
Ta lập tức hiểu ý ngoài lời: Ta là vật phụ thuộc của hắn, ta phải bao dung hậu cung ba ngàn mỹ nhân.
Kiếp trước, hắn cũng nói những lời này với tỷ tỷ.
Thế nhưng, vừa vào cung, tỷ tỷ đã kiêu căng lộng quyền, cứ khăng khăng đòi hoàng thượng một đời một kiếp một đôi người.
Tỷ tỷ nói, bản thân là mệnh phượng hoàng, lẽ nào không xứng được hoàng thượng toàn tâm toàn ý?
Chỉ cần hoàng thượng sủng hạnh ai, hôm sau người ấy ắt bị tỷ tỷ bắt quỳ tới hôn mê.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Mỹ nhân duy nhất được hoàng thượng ưu ái, Lý mỹ nhân, vì bị phạt quỳ mà sinh non mất con.
Tỷ tỷ liền bị gán tội “ghen tuông hại hoàng tự”, đ.á.n.h vào lãnh cung.
Ta thật chẳng hiểu nổi tỷ tỷ nghĩ gì.
Một đời một kiếp một đôi người, có thể cưỡng cầu được sao?
Đã có danh phận, có quyền thế, có bạc vàng tài vật, lại chẳng cần vì tình mà dằn vặt, như thế chẳng phải là phúc phận mà người đời mơ cũng không dám mơ tới sao?
Nhìn ánh mắt lạnh lùng, xa cách của hoàng thượng, ta chỉ thấy vô cùng vừa ý.
Ta lập tức cúi mình, thành khẩn mà vui vẻ thưa:
“Thần thiếp xin ghi nhớ!”
Hoàng thượng gật đầu hài lòng, chỉ nhàn nhạt nói một câu “hôm nay mệt rồi”, liền mặc nguyên xiêm y mà nằm nghỉ.
Ta yên ổn nằm xuống bên cạnh hắn.
May thay, là một đứa con thứ, từ nhỏ ta đã quen đặt sinh tồn lên hàng đầu.
Còn tình yêu… ta chưa từng trông đợi, nên cũng chẳng bao giờ thất vọng.
Đêm ấy, ngoài cửa sổ mưa gió ào ạt.
Ta lại ngủ rất ngon.
Đến giờ Sửu tỉnh dậy, ta phát hiện không biết từ lúc nào, hoàng thượng đã ôm ta vào lòng.
5.
Từ sáng sớm, ta đã vào cung thỉnh an Thái hậu, mang theo đĩa bánh hoa quế tự tay làm.
Thái hậu vui mừng vô cùng:
“Ôi chao, đúng là cả ngự thiện phòng cũng không làm ra được món bánh ngon thế này. Làm món này chắc con phải dậy từ canh ba rồi nhỉ? Vất vả cho con quá.”
Ta mỉm cười đáp:
“Không vất vả ạ, con rất thích làm bánh.”
Đó là lời thật lòng.
Bởi vì để có thể dâng tặng đĩa bánh hoa quế này, ta đã chờ đợi suốt hai kiếp người.
Kiếp trước, trong yến hội ngắm hoa mừng Trùng Dương của hoàng gia, tỷ tỷ bị bệnh, phụ thân lần đầu tiên dẫn ta vào cung.
Một đám người biết ta là con thứ liền xì xào cười nhạo.
Có người cố tình va phải ta, lại còn bắt ta phải xin lỗi.
Ta ngây thơ nhìn phụ thân cầu cứu.
Thế nhưng khi thấy đối phương là quận chúa, phụ thân chẳng do dự gì, cũng bắt ta xin lỗi.
Ta đứng yên cứng đờ, không biết phải làm sao.
Đúng lúc ấy, Thái hậu đi ngang qua.
Bà bất ngờ nắm lấy tay ta, hỏi:
“Ngươi là nữ nhi nhà ai vậy? Xinh xắn thật đấy!”
Người khác c.h.ử.i rủa ta, phụ thân ép ta nhẫn nhịn, ta đều không rơi một giọt lệ.
Vậy mà khi Thái hậu nắm tay ta, nước mắt ta cứ thế tuôn trào, không sao kiềm nổi.
Thái hậu hoảng hốt, vội nhét vào tay ta một miếng bánh hoa quế, dịu dàng dỗ dành:
“Tiểu oa nhi, đừng khóc nữa nào. Ăn một miếng bánh hoa quế nhé. Lúc bằng tuổi ngươi, ai gia cũng thích ăn món này nhất đấy.”
Sau này, phụ thân chưa từng đưa ta vào cung nữa.
Nhưng ta đã âm thầm học cách làm bánh hoa quế.
Ai nếm thử cũng khen ngợi ta làm rất ngon.
Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.