6.
Ngày hôm sau, vừa khéo là mười lăm.
Mỗi tháng ngày rằm, hoàng thượng bắt buộc phải nghỉ lại tại Phượng Tê cung của hoàng hậu, đó là quy củ do tiên đế ban ra từ lâu.
Nửa đêm, sương lạnh, càng khuya càng tĩnh lặng.
Hoàng thượng bước vào, dáng vẻ hồn vía lên mây.
E rằng lần này cũng là vì bất đắc dĩ mà phải tới.
Nghe các cung nhân nói, khi rời khỏi Trường Lạc cung, Lý mỹ nhân nước mắt đầm đìa như hoa lê dầm mưa, hoàng thượng lại quyến luyến không nỡ rời đi.
Ta thật lòng cảm thấy thương thay cho hắn.
Thân là cửu ngũ chí tôn, vậy mà cũng chẳng thể tùy tâm sở nguyện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoàng thượng vừa ngồi xuống đã sa sầm mặt mũi, tức tối nói:
“Thay y phục cho trẫm! Còn phải để trẫm tự mở miệng gọi người sao?”
Rõ ràng là đang giận cá c.h.é.m thớt. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta dịu dàng đáp:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đêm đã khuya, thần thiếp đã cho các cung nhân lui xuống nghỉ cả rồi. Chỉ định đọc thêm mấy trang sách rồi mới ngủ, không ngờ bệ hạ lại tới.”
Hắn không tìm được lý do để nổi giận thêm, đành ngượng ngùng nói:
“Vậy hoàng hậu thay y phục cho trẫm đi.”
Ta khẽ mỉm cười:
“Thần thiếp chưa từng thay y phục cho nam nhân, sợ không chu toàn, làm bệ hạ không hài lòng. Chi bằng… bệ hạ cứ về Trường Lạc cung với Lý mỹ nhân đi?”
7.
Từ sáng sớm, ta lại dậy làm một mẻ bánh hoa quế.
Cung nhân về báo, Lý mỹ nhân đêm qua được ân sủng cả đêm, hoan hỉ trọn vẹn.
Ta chỉ nhàn nhạt nói:
“Tốt lắm. Mọi người đều vui vẻ.”
Rồi ta mang bánh hoa quế đến cùng Thái hậu dùng bữa sáng.
Hôm qua, thái giám thân cận của Thái hậu từng bóng gió rằng Thái hậu dùng bữa một mình, khẩu vị chẳng được bao nhiêu.
Thế nên hôm nay, ta đến.
Thấy ta tới, Thái hậu rất vui, thậm chí còn gọi thêm một bát cháo.
Bữa sáng vừa sắp kết thúc, hoàng thượng tới.
Thái hậu liếc hắn một cái, không hài lòng hỏi:
“Tối qua lại tới chỗ Lý mỹ nhân à?”
Ánh mắt hoàng thượng lập tức tối sầm lại, rõ ràng mang theo tức giận, hắn nghĩ ta đã mách lẻo.
Ta vội vàng giải thích với Thái hậu:
“Mẫu hậu, đêm qua hoàng thượng có đến Phượng Tê cung. Chỉ là thần thiếp không tiện thị tẩm, khiến người phải rời đi.”
Thái hậu tức tối:
“Bỏ ngọc chọn đá, y như phụ hoàng hắn, đúng là chẳng khác gì.”
Lời ấy khiến ta giật thót, vội cúi đầu, cắm mặt uống cháo.
Ta đâu dám nghe người khác nói xấu tiên đế.
Thái hậu lại bật cười:
“Sợ gì chứ? Ông ta c.h.ế.t bao năm rồi, chẳng lẽ còn đội mồ sống lại tìm ta tính sổ? Thông minh đủ đường, chỉ duy mỗi chuyện nam nữ là ngu xuẩn đến đáng thương.”
Ta và hoàng thượng đều đỏ bừng mặt.
Hoàng thượng ho nhẹ một tiếng, rồi quay sang hỏi ta:
“Trẫm định mai đến Thẩm phủ, nàng muốn mang gì về?”
Ta sửng sốt:
“Tại sao lại đến Thẩm phủ?”
Hắn đáp:
“Không phải ba ngày sau khi thành hôn thì phải ‘quy ninh’ (về nhà thăm cha mẹ) sao?”
Quy ninh?
Quy ninh vốn là quyền lợi nhỏ bé chỉ nữ t.ử dân gian mới được hưởng.
Nữ nhân vào cung làm phi, ai còn dám vọng tưởng được trở về nhà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vậy mà hoàng thượng lại nói… muốn cùng ta quy ninh?
Trái tim ta chợt run lên một nhịp.
Nhưng rất nhanh, ta đã trấn tĩnh lại.
Có những tấm chân tình, không phải ta có tư cách nhận.
Muốn có được trái tim hắn, e rằng sẽ phải đ.á.n.h đổi cả tính mạng.
Còn ta, vẫn là mạng nhỏ quan trọng hơn.
8.
Nghe tin ta sắp được hồi môn thăm nhà, cả Thẩm phủ liền quét sạch bầu không khí trầm lắng mấy hôm nay.
Đặc biệt là phụ thân, vui đến mức có phần ngơ ngẩn.
Ta và tỷ tỷ từng nhiều năm quây quần dưới gối phụ mẫu, mấy ngày trước lại đồng loạt rời nhà, trong lòng phụ thân dĩ nhiên có đôi chút bi thương chẳng tiện nói ra.
Khi ta cùng hoàng thượng bước vào phủ, và nhìn thấy ta cùng hoàng thượng tay nắm tay, sóng vai sánh bước, phụ thân đỏ vành mắt, lại cười ngốc nghếch.
Ông kéo ta ra một góc, nhỏ giọng nói:
“Phụ thân nhìn hoàng thượng ấy mà, dường như rất hài lòng với con. Tuy phụ thân là thừa tướng, nhưng lại nhát gan, chẳng bảo vệ được con chu toàn. Giờ đã có người mạnh mẽ hơn phụ thân bảo hộ con rồi. Phụ thân… cũng yên tâm rồi.”
Ta nở nụ cười ngọt ngào.
Ta chưa từng kỳ vọng có người sẽ bảo vệ mình.
Sống hai kiếp, ta hiểu rõ, người duy nhất có thể bảo vệ ta, chỉ có chính ta mà thôi.
Nhưng nhìn dáng vẻ phụ thân vừa nói “yên tâm” lại vừa lo lắng, ta dịu giọng trấn an:
“Phụ thân yên tâm, con nhất định sẽ sống bình an thuận lợi.”
Phụ thân cùng hoàng thượng đ.á.n.h cờ.
Mẫu thân thì kéo ta vào hậu đường, nôn nóng hỏi han cuộc sống của ta trong cung.
Nghe ta đáp lại: “Vẫn ổn ạ.”
Bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, bà lại nhẹ giọng dặn dò:
“Tỷ tỷ con vì muốn con sống tốt, nên đã chủ động đến nơi hoang vu như Bắc Địch. Nếu con có ngày được sủng ái, nhớ phải chiếu cố đến tỷ tỷ con.”
Ta đáp:
“Tỷ tỷ tài mạo song toàn, nhất định sẽ sống hòa thuận với tỷ phu.”
Mẫu thân khẽ thở dài:
“Hồi nhỏ hai đứa vẫn thân thiết chơi đùa cùng nhau, sao bây giờ lại xa cách đến vậy?”
Ta cũng thở dài.
Ta và tỷ tỷ, từng có những tháng ngày thân thiết không rời.
Nàng ta từng vụng trộm dắt ta đi mua kẹo hồ lô, mua búp bê đất.
Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào giữa hai chúng ta lại sinh ra khoảng cách.
Có lẽ là từ lúc có người nói, đứa con thứ như ta, lại trông xinh đẹp hơn tỷ tỷ.
Giờ đây, giữa chúng ta là cả một kiếp huyết hải thâm thù, sao có thể quay về thân thiết như xưa?
Thế nhưng, đối diện với ánh mắt tha thiết của mẫu thân, ta lại chẳng thể thốt nên lời từ chối.
Sinh mẫu của ta mất sớm.
Mẫu thân tuy không yêu thương ta bằng tỷ tỷ, nhưng cũng đã nuôi dưỡng ta chu đáo đến ngày hôm nay.
Ơn dưỡng dục, m.á.u mủ tình thân vẫn còn đó.
Ta chỉ có thể khẽ khàng đáp lại một tiếng:
“Vâng.”
9.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Tưởng rằng sau khi chia tay với tỷ tỷ, kiếp này sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại.
Nào ngờ, ngày gặp mặt lại đến nhanh đến thế.
Việc hoàng thượng đích thân đưa hoàng hậu hồi môn thăm nhà mẹ đẻ, nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, trở thành giai thoại đẹp về đế hậu tình thâm, vợ chồng hòa thuận như cá nước.
Mà loại giai thoại thế này, truyền còn nhanh hơn cả gió bấc ngày đông rét nhất.
Tỷ tỷ liền làm ầm ĩ đòi Bắc Địch vương cho nàng ta gặp ta một lần.
Tỷ tỷ tuyệt đối không thể chịu được chuyện phong quang của ta lấn át nàng ta.
Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.