Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

1

 

Sau khi bị c.h.ế.t đuối, ông trời vẫn chưa chịu buông tha cho ta.

 

Hắn trói buộc ta với một hệ thống xuyên thư, biến ta thành… kế mẫu của nữ chính trong một bộ truyện ngược.

 

Hệ thống bắt ta phải ra tay tàn nhẫn mà hành hạ nữ chính.

 

Nếu không, nó sẽ ra tay hành hạ ta.

 

Nhìn đứa nhỏ trước mặt chỉ cao đến ngang eo ta, gầy gò như mầm đậu mới mọc, ta cứng đầu, c.h.ế.t cũng không chịu làm kế mẫu độc ác.

 

Hệ thống lạnh lùng đe dọa:

 

“Vậy thì đành để ngươi nếm lại chuyện kiếp trước.”

 

Toàn thân ta run rẩy, trong mắt dần dần hiện lên vẻ độc ác.

 

“Chẳng phải chỉ là một kế mẫu độc ác chuyên hành hạ nữ chính thôi sao? Chuyện nhỏ như trở bàn tay!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Hệ thống hài lòng cười:

 
TruyenLau
“Kẻ biết thời thế mới là anh hùng.”

 

2 Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Hệ thống nói với ta rằng đây là một câu chuyện ngược luyến tàn tâm kiểu “truy thê hoả tá tràng”.

 

Nữ chính thuở nhỏ mất mẫu thân, người phụ thân yêu thê tử như mạng vì không dám đối mặt với đứa con gái có khuôn mặt giống hệt người thê tử đã mất, nên xin chỉ dụ đi trấn thủ biên cương.

 

Nộ tổ mẫu vì thế mà căm hận cả mẫu tử nàng, đem người cháu gái bên nhà mẹ đẻ, kẻ yêu đơn phương con trai bà bao năm, nâng vào phủ làm thiếp, cũng chính là… ta bây giờ.

 

Hệ thống bảo ta phải cho nữ chính một tuổi thơ bi thảm.

 

Để sau này nam chính đến “cứu rỗi” nàng.

 

Nữ chính từ nhỏ thiếu thốn tình thương, chỉ cần nam chính cho một chút quan tâm, nàng đã cảm động khôn xiết.

 

Dù bị nam chính rạch da chảy máu, moi t.i.m rút phổi, hành hạ đến suýt tàn phế, nàng vẫn yêu hắn đến c.h.ế.t, vẫn van xin hắn đưa mình về nhà.

 

Sau khi nữ chính c.h.ế.t, nam chính mới chợt tỉnh ngộ.

 

Hắn tìm trăm ngàn người thế thân, sống trong thống khổ, rồi trở thành một vị Nhiếp Chính Vương quyền thế ngập trời.

 

Đối với chuyện này, ta chỉ muốn mắng một câu:

 

“Mẹ nó chứ!”

 

Hệ thống nói: “Cứ mạnh dạn mà làm đi, hãy thể hiện hết sự độc ác của ngươi.”

 

3

 

Nói là làm.

 

Ta một tay vớt lấy nữ chính, ôm nàng đi về phía viện của mình.

 

Vì nguyên chủ trước kia thường đ.á.n.h mắng nữ chính để xả giận, nữ chính vừa hận vừa sợ ta.

 

Nàng trong vòng tay ta liều mạng vùng vẫy.

 

“Đồ nữ nhân xấu xa, thả ta ra, thả ta ra!”

 

Hệ thống khúc khích:

 

“Chính là thế, quay về lãnh địa của ngươi, hành hạ cho kỹ, khiến nàng căm hận ngươi.”

 

Ta sai nha hoàn đứng sau:

 

“Đi bảo bếp chuẩn bị một mâm cơm giàu dinh dưỡng, thơm ngon.”

 

“Đúng rồi, đặc biệt là mấy món tiểu thư ấy thích ăn.”

 

Hệ thống nhắc:

 

“Được, nữ chính đã đói hai ngày, hãy ăn thoả thích trước mặt nàng, để nàng chỉ biết nuốt nước miếng.”

 

“Để cho nàng căm hận ngươi, căm phận đời bất công, vì sao nàng là đại tiểu thư của phủ Đại Tướng Quân mà đến một bát cơm cũng không có?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cơm ăn được bưng lên rất nhanh. 

 

Mấy nha hoàn, ma ma khéo léo bày đầy mâm.

 

Ta ghì Tiểu Đậu Nha vào ghế, lạnh lùng ra lệnh:

 

“Ăn đi!”

 

Hệ thống phát ra tiếng la sắc bén:

 

“Không lẽ ngươi định bỏ t.h.u.ố.c vào mấy thứ này à? Ngươi có thể hành hạ, tra tấn nàng đến nửa sống nửa c.h.ế.t, nhưng tuyệt đối không được đầu độc nàng.”

 

Ta ung dung đáp:

 

“Yên tâm, ta không đầu độc nàng, ta đang hành hạ nàng theo cách lâu dài.”

 

“Thương tích da thịt thì chỉ là chuyện nhỏ.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Ta muốn làm cho nàng mất đi thân thể yếu ớt hay bệnh tật mảnh mai, hệ thống ngươi đã nói nam chính thích nhìn nàng sắp c.h.ế.t kia mà.”

 

“Nếu nàng mất đi tư cách ấy, sau này cảnh truy thê hoả tá tràng sẽ còn đau hơn.”

 

“Nam chính sẽ vì sở thích của hắn mà tàn nhẫn uốn nắn nàng thành thứ hắn thích.”

 

“Nữ chính chịu đủ khổ hình dưới tay nam chính, khi nàng c.h.ế.t đi, nam chính hồi tưởng tất cả sẽ càng day dứt, càng hối hận về những gì mình đã làm.”

 

“Độc giả mới ham đọc vậy chứ.”

 

Hệ thống giơ ngón cái khen:

 

“Về khoản độc ác thì vẫn là ngươi độc ác nhất.”

 

Tiểu Đậu Nha nhìn đống thức ăn trước mặt, liều mạng nuốt nước bọt.

 

Nhưng nàng vẫn cương quyết nói:

 

“Ta không ăn, đồ nữ nhân độc ác, ngươi không biết lại muốn làm trò xấu gì nữa.”

 

Ta đập mạnh tay xuống bàn:

 

“Rượu mời không uống thì phải chịu phạt, đừng trách ta không khách sáo với ngươi.”

 

4

 

Ta bế Tiểu Đậu Nha lên, đặt nàng ngồi trên đùi ta.

 

Gắp một miếng sườn xào chua ngọt, nhét thẳng vào miệng nàng.

 

“Nếu dám nhè ra, ta sẽ nhét lại cho đến khi ngươi nuốt thì thôi.”

 

Tiểu Đậu Nha nghiến răng, dữ tợn nhai xuống.

 

Ta cũng dữ tợn không kém, gắp từng đũa từng đũa nhét cho nàng.

 

Đợi đến khi nàng bắt đầu nấc lên, ta mới thả nàng xuống đất.

 

“Đem hết đồ của tiểu thư dọn sang viện của ta, từ nay tiểu thư sẽ cùng ta ăn ở.”

 

Tiểu Đậu Nha nắm chặt nắm tay, trừng mắt nhìn ta:

 

“Ta không đi! Ngươi đừng hòng khiến ta rời khỏi viện của mẫu thân ta!”

 

Ta quắc mắt nhìn nàng:

 

“Ta mới là mẫu thân của ngươi.”

 

Ma ma do lão phu nhân phái đến nhìn ta, tỏ ra hài lòng:

 

“Phu nhân cuối cùng cũng biết làm việc cho ra vẻ bề ngoài rồi.”

 

“Phu nhân không biết ngoài kia đồn đến mức nào đâu, họ nói phu nhân khắc nghiệt với con gái nguyên phối.”

 

“Ngay cả lão phu nhân cũng có chút bất mãn với cách làm trước kia của phu nhân.”

 

“Giờ phu nhân đón con bé ấy về bên mình, cùng ăn cùng ở, người ngoài có muốn bắt lỗi cũng chẳng có cớ mà bắt.”

 

“Muốn hủy hoại một người, đâu chỉ có hành hạ thể xác và tinh thần, còn có thể nâng lên rồi đập xuống nữa.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu