Viện trưởng của chúng ta chính là tiên sinh Hạng Triều Dương, nữ tiên sinh từng công khai phản đối việc nữ tử phải “tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”.
Bà đặt tên học viện là Xuân Thảo Học Viện.
Những nữ phu tử như ta có đến mấy chục người, có người từng là chủ mẫu, có người là tiểu thư danh gia vọng tộc, cũng có người là nữ thương nhân lấy thân phận nữ tử mà lập nghiệp.
Còn học trò thì càng ngày càng đông.
Cửa học viện không giới hạn thân phận hay tuổi tác, chỉ cần có lòng muốn học, học viện đều mở rộng đón nhận.
Trên những con phố người qua kẻ lại, không còn chỉ có nam nhân, những người buôn bán, rao hàng cũng không chỉ là nam nhân. TruyenLau.com
Các nữ thương nhân trong kinh thành ngày càng nhiều.
Họ không còn chỉ ăn hai miếng cơm để giữ eo thon hợp mắt nam nhân. TruyenLau.com
Họ cũng chẳng cần ngồi trong chiếc lồng vuông nhỏ, đợi nhà chủ ra lệnh hay chờ mua bán.
Ta vừa khép lại danh sách tân sinh nhập học năm mới của học viện, thì nghe thấy giọng nói của Trường Lạc vang lên từ ngoài viện.
TruyenLau.com
18
“Mẫu thân, mẫu thân ơi, con gái mẫu thân về rồi!”
Trường Lạc tay trái xách một thanh đại đao, tay phải bưng một khay đầy châu báu trang sức, chạy ào về phía ta:
“Mẫu thân… mẫu thân ơi, con lại dẫn binh dẹp loạn, lập được chiến công rồi. Đây là phần thưởng Hoàng thượng ban cho con, mẫu thân xem thử có thích không?”
Sau lưng Trường Lạc là mấy nữ tử mặc võ phục giống nàng, ai nấy đều oai phong, rắn rỏi, phong thái dứt khoát.
Họ đều là những người từng bước ra từ Xuân Thảo học đường.
Phía sau họ, còn có một thiếu niên tràn đầy sức sống, ánh mắt trong trẻo như bầu trời sau mưa.
Ừm… ngay cả dáng người cường tráng, rắn chắc tràn đầy sức hút của hắn cũng rất giống nam nhân trưởng thành.
Đó chính là nam chính khi đã lớn, Ninh Kỳ An.
Sự thật chứng minh rằng, đứa trẻ có mẫu thân yêu thương sẽ không lớn lên thành một kẻ âm u, tàn bạo như trong truyện cũ.
Cho dù hắn có muốn như thế, cái chổi lông gà trong tay mẫu thân hắn cũng sẽ không cho phép.
Hắn cũng nhập quân doanh.
Rõ ràng đã lập được không ít chiến công, hoàn toàn có thể được phong trấn thủ một vùng, thế mà lại cứ khăng khăng bám riết không rời, cố tình ở lại dưới trướng của Trường Lạc.
Giống như một cái đuôi nhỏ, lúc nào cũng dính theo nàng.
Thằng nhóc này, vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, luôn muốn cưới Trường Lạc về nhà.
Nhưng đáng tiếc, trong lòng Trường Lạc chỉ có tiền tài và sự nghiệp, chẳng có chút hứng thú nào với nam nhân.
Trường Lạc nói với ta rất nhiều chuyện, cuối cùng để lại toàn bộ phần thưởng, rồi nói một câu:
“Mẫu thân, bữa tối con muốn ăn sườn xào chua ngọt mẫu thân làm.”
Rồi lại vội vã quay về doanh trại xử lý công vụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đứa nhỏ này rõ ràng có thể đợi đến bữa tối rồi hãy về, vậy mà mỗi lần xuất chinh trở lại, việc đầu tiên nàng làm luôn là đến gặp ta.
Nàng nói, chỉ khi nhìn thấy ta, nàng mới cảm thấy mình thật sự đã trở về, đã về đến nhà.
19
Hệ thống như thường lệ lại vang lên bên tai ta:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ký chủ, cốt truyện này có phải sụp rồi không?”
“Ngươi rốt cuộc có đang hành hạ nữ chính không đấy?”
“Sao ta cảm thấy có gì đó không đúng vậy?”
Ta nhấc khăn tay lên, giả vờ lau nước mắt.
“Ta sao lại không hành hạ nàng ta chứ.”
“Nàng ta tuy có được thân thể khỏe mạnh, tài sản bạc vạn, danh tiếng vang xa, nhưng nàng lại đ.á.n.h mất thứ tình yêu mà nàng trốn hắn đuổi, đó là tình yêu đấy! Sao lại không tính là truyện ngược được chứ?”
“Thế này vừa ngược thân vừa ngược tâm, không phải sao?”
“Ai nói rằng nhất định phải c.h.ế.t đi sống lại trong tình yêu mới gọi là truyện ngược?”
“Không có tình yêu mới là càng ngược hơn, có đúng không? Ngươi nói xem, chẳng lẽ không ngược sao? Ta hỏi ngươi, chẳng lẽ không ngược sao? Tình yêu vốn nên thuộc về nàng ta mà cũng mất rồi, chẳng phải nàng ta chính là nữ chính bị ngược t.h.ả.m nhất sao?”
“Hệ thống, đừng giả c.h.ế.t mà im re, ta biết ngươi vẫn đang ở đó.”
Hệ thống lắp bắp đáp:
“Ngược… hình như cũng đúng là rất ngược… chỉ là sao mãi vẫn chưa có thông báo hoàn thành nhiệm vụ nhỉ?”
“Hình như là do bên chủ hệ thống bị lỗi… À thôi, dù sao ta bất tử bất diệt, đợi thêm vài ngày hay vài năm cũng chẳng sao cả.”
Ta thấy không nỡ, bao năm nay hệ thống này sắp bị ta lừa cho ngốc mất rồi.
Nó nghi ngờ chủ hệ thống, mà lại chẳng bao giờ nghi ngờ ta.
Ta đứng dậy, chuẩn bị đi thắp hương cho bà mẫu.
Vẫn còn nhớ, trước lúc lâm chung, bà còn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta hỏi:
“Hoan Hỷ… con nói cho ta biết đi, Tề Vương phi bao giờ mới ra tay… bao giờ mới g.i.ế.t Trường Lạc…”
Ta đã trả lời thế nào nhỉ?
Hình như ta nói:
“Con trai người vẫn còn đang lập công ở biên ải… Tề Vương phi chưa tiện ra tay đâu… Người đừng nhìn Tề Vương phi hiện giờ đối xử với Trường Lạc như con ruột mà tưởng thật, tất cả chỉ là giả vờ thôi.”
“Nàng ta đang đợi, đợi khi Vân Trung không còn lập công nữa, sẽ cho Trường Lạc một đòn nặng cả thân lẫn tâm, nên người cứ yên tâm mà đi.”
“Thế thì tốt… thế thì tốt…”
Dĩ nhiên là tốt rồi, tiểu đậu nha của ta nay đã trở thành đại thụ che trời.
Ta phải đem tin Trường Lạc lại thêm một lần lập công lớn đi báo với bà, để bà cũng được vui, thật vui.
Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.