“Tuổi còn nhỏ chẳng học được điều gì tốt, lại đi học cái trò trêu ghẹo nữ tử lương thiện! Mẫu thân mà biết trước, thà sinh ra một khúc gỗ còn hơn sinh cái thứ làm mất mặt này!”
Cậu nhóc bị đ.á.n.h kêu ầm ĩ, chạy tán loạn khắp nơi.
Hệ thống bên cạnh ta kêu t.h.ả.m thiết:
“Trời đất ơi dừng lại đi! Đó là nam chính của chúng ta mà! Bà già c.h.ế.t tiệt kia sao lại dám đ.á.n.h hắn mạnh tay thế!”
Ngược lại, Tiểu Đậu Nha lại khoanh tay, đứng một bên xem kịch vui, ánh mắt tràn đầy hả hê khi thấy nam chính chạy trốn khắp nơi.
Tề Vương phi thấy ta đến, cuối cùng mới buông chổi xuống, xấu hổ nói:
“Tất cả đều là lỗi của thằng nhãi nhà ta, Viên phu nhân đừng trách nhé.”
TruyenLau.com
Thái độ của nàng ta đối với ta tốt đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Nàng ta tiến lên, nắm lấy hai tay ta, đôi mắt sáng rực:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Muội muội dạy Trường Lạc giỏi thật, có bí quyết gì không? Làm ơn chỉ dạy cho ta với. Thằng nhãi nhà ta mà không dạy dỗ lại thì nó sẽ chẳng còn biết trời cao đất dày là gì.”
Vừa kéo ta đi vào trong, nàng ta vừa dặn người hầu:
TruyenLau
“Bắt tam công tử quỳ ngoài sân, chưa có lệnh của ta không được phép đứng dậy.”
“Đem mấy quả quýt tiến vua hôm qua bệ hạ ban cho ra đây, ta muốn cùng Viên phu nhân trò chuyện một chút.”
Tề Vương phi không chỉ đối xử tốt với ta một cách khác thường, mà còn đặc biệt yêu thương Tiểu Đậu Nha.
Nàng ta kéo Tiểu Đậu Nha ngồi cạnh, tự tay bóc quýt rồi đưa đến miệng nàng:
“Cả đời ta sinh được ba thằng con trai, trong mơ cũng muốn có một đứa con gái.”
“Đứa cả giống y phụ thân nó, khô khan cứng nhắc, suốt ngày nói chuyện sách vở, nhàm chán vô cùng.”
“Đứa thứ hai chỉ biết lao đầu vào luyện võ, ngày ngày ở trong doanh trại, chẳng thấy bóng dáng.”
“Khó khăn lắm mới sinh được đứa thứ ba, ai ngờ lại là một thằng hư đốn, chưa lớn đã học thói người lớn, mở miệng ra là ‘nữ nhân, nàng khiến ta thấy hứng thú’.”
Tề Vương phi nhăn nhó khổ sở nói:
“Muội không biết đâu, nó thật khiến ta xấu hổ. Ta chẳng dám mang nó ra ngoài, sợ nó nói năng lung tung làm mất mặt.”
“Có mang đi thì cũng phải kè kè bên cạnh, sợ nó mở miệng ra lại nói lời chẳng ra gì. Lâu dần thiên hạ đồn ta quá nuông con. Trời cao ơi, ta nuông cái gì chứ, ta là vì xấu hổ thôi!”
Giống như gặp được tri kỷ, Tề Vương phi thao thao bất tuyệt kể những khổ tâm bao năm qua.
Nàng lại ân cần đút quýt cho Tiểu Đậu Nha ăn.
“Lần đầu ta thấy Trường Lạc, liền nghĩ nàng hẳn nên là con gái ta. Tuổi còn nhỏ mà nhận thức chững chạc, lại giỏi võ nghệ, chẳng khác gì ta khi xưa.”
“Hỏi kỹ mới biết nàng là đồ đệ của sư tỷ ta.”
“Trường Lạc nói là muội mời phu tử cho nàng, dạy nàng bản lĩnh tự vệ; mỗi ngày muội đều trông coi bếp núc, tự tay chuẩn bị món ăn cho nàng, nuôi nàng lớn lên không kiêu ngạo, không hèn yếu, thân thể khỏe mạnh.”
Ta thật không ngờ, vị nữ tiên sinh bị cả thiên hạ xem thường, người từng lớn tiếng phản đối đạo tam tòng tứ đức, lại chính là sư tỷ của Tề Vương phi.
Càng không ngờ Tiểu Đậu Nha lại khen ta trước mặt người ngoài.
Thế là ta cũng mở lời, nói về đạo lý nuôi dạy con cái với Tề Vương phi.
Càng nói càng hợp ý, Tề Vương phi kéo ta muốn tỷ muội kết nghĩa.
Nàng ta nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Muội à, chúng ta lẽ ra phải là tỷ muội ruột mới đúng. Nghe muội nói chuyện hôm nay còn hơn mười năm đọc sách. Sau này có ta che chở, ai dám nói xấu muội, ta tuyệt đối không tha.”
Ta và Tiểu Đậu Nha ở lại phủ Tề dùng bữa, khi rời đi còn được tặng đầy một xe quà cáp.
Hệ thống bên tai ta không ngừng lải nhải:
“Loạn rồi, loạn hết rồi!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng ngay sau đó, nó lại cười rờn rợn:
“Ta đã nói rồi mà, cốt truyện không thể sụp đâu. Bà già kia dám chê bai nam chính của chúng ta mất mặt, còn muốn cải tạo hắn sao? Đừng mơ, bảy ngày nữa bà ta sẽ bị làm nhục mà c.h.ế.t.”
Nghe vậy, cả người ta cứng đờ và Tiểu Đậu Nha bên cạnh ta cũng run rẩy không kém.
9
Ta lại run người một trận.
Ta vừa run, Tiểu Đậu Nha sao cũng run theo?
Chẳng lẽ cô bé có thể nghe thấy ta và hệ thống nói chuyện?
Như để kiểm chứng ý nghĩ của ta, Tiểu Đậu Nha định nói rồi lại thôi, cuối cùng không kìm được mở miệng:
“Tề vương phi là người tốt, mẫu thân nói người tốt nên sống lâu đúng không?”
c.h.ế.t tiệt… thấy chưa… ta biết mình không đoán lầm.
Từ lúc đặt chân vào Tề Vương phủ.
Từ lúc nghe Tề vương phi khen Tiểu Đậu Nha.
Ta đã đoán ra rồi.
Ta vui đến phát cuồng.
Ai mà chẳng muốn làm chuyện tốt được người ta biết chứ.
Ta nghiêm túc gật đầu với Tiểu Đậu Nha:
“Đúng, người tốt đáng được sống lâu.”
Tiểu Đậu Nha ánh mắt long lanh:
“Vậy Tề vương phi sẽ không c.h.ế.t sớm đúng không, mẫu thân?”
Hệ thống nghe mà mơ hồ, bực bội nói:
“Lộn xộn cái gì đó, Tề vương phi nhất định phải c.h.ế.t.”
“Thứ nhất, bà ta can thiệp quá nhiều, cố sửa đổi nam chính.”
“Thứ hai, nếu bà ta không c.h.ế.t thì nam chính sao có thể vì chứng kiến mẫu thân mình bị hại tàn tạ mà biến chất, gặp ai g.i.ế.t nấy, gặp Phật cũng g.i.ế.t?!”
Hệ thống cười rùng rợn.
“Bảy ngày nữa, Tề vương phi sẽ đến Tương Quốc Tự cầu phúc cho gia đình, giữa đường gặp bọn thổ phỉ gây loạn, Tề vương phi và tiểu nam chính bị bắt đưa về hang cướp.”
“Kẻ cầm đầu thổ phỉ thấy sắc đẹp liền nổi dâm tà, định xâm hại Tề vương phi.”
Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.