Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Nàng ấy hỏi ta Hoan Hỷ là ai.

 

Ta nói, nàng là mẫu thân ta, là người mẫu thân thứ hai của ta.

 

Hoan Hỷ và Tề Vương phi vừa gặp đã như tri kỷ, nói chuyện hợp ý vô cùng, ta cũng mừng rỡ thay cho nàng, vì ta rất hiếm khi thấy nàng cười vui như thế.

 

Phần lớn thời gian, nàng chỉ lặng lẽ ngồi thất thần.

 

Hoan Hỷ hết lần này đến lần khác giúp ta thoát khỏi sự hành hạ của tổ mẫu.

 

Ta cũng rất muốn giúp nàng, khiến nàng vui hơn một chút, nhưng lại không biết phải làm sao.

 

Sau đó, ta bị bắt vào sào huyệt của bọn buôn người, nơi ấy toàn những cô nương cùng tuổi ta, có kẻ nhỏ hơn, có người lớn hơn.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ai nấy đều sống trong đau khổ cùng cực.

 

Ta chợt nghĩ đến Hoan Hỷ, hệ thống từng nói đời trước nàng cũng rất khổ.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta không thể giúp được nàng, nhưng ta muốn giúp những cô nương ấy.

 

Khi ta đề nghị, Hoan Hỷ và nghĩa mẫu đều đồng ý. TruyenLau.com

 

Ta nhìn thấy trong mắt Hoan Hỷ lóe lên một tia sáng, ánh sáng như tro tàn bỗng sống lại.

 

Nhưng ta không ngờ giúp người lại khó đến vậy.

 

Lũ đại thần ăn thịt người mà không nhả xương, hết lòng ngăn cản.

 

Những kẻ đọc sách thánh hiền mà miệng toàn nói lời ô uế cũng c.h.ử.i rủa không ngừng.

 

Ta hỏi Hoan Hỷ phải làm sao.

 

Nàng nói, phải nắm quyền trong tay, khiến những kẻ lắm mồm ấy không dám mở miệng nữa.

 

Vì thế, ta bắt đầu lên kế hoạch.

 

Ta liều mạng cứu Thái hậu, đổi lấy cơ hội tham gia võ cử.

 

Những ngày lên võ đài là ký ức ta chẳng muốn nhớ nhất đời.

 

Đau, rất đau.

 

Mỗi khi gần như gục ngã, ta lại nhớ đến những ánh mắt mờ tối kia, và cả đôi mắt đang dần sáng lại, bừng lên tia sống kia.

 

Ta c.ắ.n răng chịu đựng, cuối cùng giành được ngôi võ trạng nguyên.

 

Sau đó, ta ra trận, hành quân đ.á.n.h giặc và gặp Viên Vân Trung.

 

Khi ông nhìn thấy ta, nước mắt liền tràn ra nơi khóe mắt, nói rằng ông có lỗi với ta, muốn bù đắp cho ta.

 

Ta nói, người ông có lỗi không phải là ta, mà là mẫu thân ta, và là Hoan Hỷ.

 

Nhưng ta không muốn ông về kinh, không muốn ông quấy rầy Hoan Hỷ nữa, ông không xứng.

 

Ta nói: “Ta không cần ngươi bù đắp gì cả, chỉ cầu ngươi vĩnh viễn, đến c.h.ế.t cũng đừng quay về kinh.”

 

Ta gửi cho Hoan Hỷ một phong thư, bảo nàng đừng lo ta sẽ nhận lại tình thân với Viên Vân Trung, nói rằng trong lòng ta, người thân duy nhất chỉ có nàng mà thôi.

 

Sau đó, ta lại thắng trận, dốc hết quân công để cầu xin được xây dựng học viện nữ tử.

 

Hoan Hỷ rất vui mừng.

 

Đôi mắt nàng hoàn toàn sáng rực lên.

 

Nàng nói rằng, từ nay sẽ không còn những cô nương bị phụ mẫu vứt bỏ, bị ép đến đường cùng nữa.

 

Rồi một ngày, cái hệ thống kia của nàng đột nhiên hỏi Hoan Hỷ vì sao nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.

 

Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, nó có thể ràng buộc chủ nhân kế tiếp, đi đến thế giới tiếp theo.

 

Còn Hoan Hỷ thì có thể nhận được một cơ hội phục sinh.

 

Lúc ấy ta sợ hãi tột độ.

 

Ta sợ Hoan Hỷ sẽ đột nhiên rời khỏi ta.

 

Mỗi lần xuất chinh trở về, việc đầu tiên ta làm là chạy về nhà, xem Hoan Hỷ còn ở đó hay không.

 

Nơi nào có Hoan Hỷ, nơi đó mới là nhà.

 

Không có Hoan Hỷ, thì chẳng nơi nào là nhà cả.

 

May thay, Hoan Hỷ vẫn luôn không rời đi.

 

Nàng bình yên già đi bên cạnh ta, rồi mất đi trong giấc ngủ.

 

Ta khóc đau đớn không thôi.

 

Hệ thống lại lên tiếng:

 

“Nàng kiếp này xem như đã viên mãn rồi.”

 

Hệ thống kể cho ta nghe, Hoan Hỷ ở kiếp trước vô cùng khổ sở.

 

Nàng sống trong một thời đại hoàn mỹ, nhưng lại có một đôi phụ mẫu không hoàn mỹ.

 

Hai người họ đều chẳng làm tròn bổn phận của bậc phụ mẫu.

 

Năm Hoan Hỷ mười bốn tuổi, họ ly hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cả hai nhanh chóng lập gia đình mới, đem Hoan Hỷ như quả bóng đá qua đá lại.

 

Khi ấy, Hoan Hỷ chỉ có thể ở ký túc xá trường học.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhưng trường học rồi cũng có ngày nghỉ.

 

Hệ thống nói, hôm đó trời đổ mưa lớn.

 

Hoan Hỷ gọi điện cho mẫu thân, muốn đến nhà mẫu thân ở nhờ hai đêm.

 

Nhưng mẫu thân nói đang đi công tác, Hoan Hỷ bảo nàng có thể tự đến, song mẫu thân nàng lại nói: 

 

“Chú con cũng không có ở nhà.”

 

Thế nhưng khi ấy, Hoan Hỷ đang đứng dưới lầu, nhìn thấy đèn sáng trong phòng khách, nhìn thấy mẫu thân cùng dưỡng phụ đang tổ chức sinh nhật cho con gái riêng của ông ta.

 

Nàng thấy mẫu thân trao cho nàng ta một chiếc túi xách trị giá mấy vạn.

 

Hoan Hỷ lại gọi điện, hy vọng mẫu thân có thể cho nàng một trăm tệ để thuê phòng trọ tạm.

 

Mẫu thân lại nói: “Ta kiếm tiền không dễ, con đi mà xin cha con.”

 

Rồi lạnh lùng cúp máy.

 

Mưa xối xả, ướt đẫm toàn thân Hoan Hỷ.

 

Nàng đi đôi giày rách hở ngón, ôm chặt chiếc cặp trong lòng, từng bước, từng bước lê đến nhà phụ thân.

 

Nàng gọi điện cho phụ thân, nhưng ông không cho nàng vào khu nhà, nói rằng trong nhà đã không còn phòng cho nàng ở nữa.

 

Căn phòng đó đã cho đệ đệ cùng cha khác mẹ làm phòng chơi game.

 

Hoan Hỷ cầu xin phụ thân cho nàng mượn tiền thuê phòng hai đêm.

 

Phụ thân nàng lại nói ông vừa mua cho đệ đệ mới một bộ máy tính và điện thoại đời mới nhất.

 

Ông ta van nài nàng:

 

“Con đừng ép ta nữa được không, ta nuôi cả một nhà đã mệt lắm rồi, con đi tìm mẹ con đi.”

 

Hoan Hỷ ngồi bất động ở sân chung cư suốt một đêm.

 

Trên điện thoại là thông báo nộp học phí và phí nội trú mà thầy cô vừa gửi.

 

Nàng không biết phải đi đâu để vay những khoản tiền đó.

 

Trên người nàng chỉ còn năm hào.

 

Bụng đói cồn cào.

 

Mà trời vẫn mưa không ngớt.

 

Hoan Hỷ đứng dậy, cởi đôi giày rách và chiếc đồng phục dính nước, lao đầu xuống hồ nhân tạo.

 

Hôm đó là sinh nhật mười lăm tuổi của nàng.

 

Thì ra khi Hoan Hỷ đến thế giới này làm mẫu thân của ta, nàng mới chỉ mười lăm tuổi.

 

Ngoại truyện - Hệ thống:

 

Ta là hệ thống kém thành tích nhất trong giới hệ thống.

 

Liên tiếp vài nhiệm vụ ta đều thất bại.

 

Chủ hệ thống lại giao cho ta một nhiệm vụ mới:

 

Ràng buộc một linh hồn cô độc, đến một tiểu thế giới làm kế mẫu độc ác, hung hăng ngược đãi nữ chính.

 

Ta xem tư liệu mà chủ hệ thống gửi xuống.

 

Hai nhân vật chính, mỗi người một thân thế còn bi thương hơn người kia.

 

Ta không kìm được, để lộ chút thương cảm.

 

Chủ hệ thống nói:

 

“Cất cái lòng thương cảm nực cười ấy đi, nếu lại không hoàn thành nhiệm vụ, ngươi cứ chờ bị niêm phong vĩnh viễn đi.”

 

Để không bị chôn vùi, ta đành cất đi lòng thương cảm ấy.

 

Bất kể thế nào, nhiệm vụ này ta nhất định phải hoàn thành.

 

Nhưng ký chủ của ta lại quá thông minh, những mưu kế quỷ quái của nàng khiến ta hết lần này đến lần khác bị lay động.

 

Nàng luôn nghĩ ra đủ thứ ý tưởng lạ lùng, nói năng đến mức khiến ta không kìm được mà đồng ý cho nàng làm theo.

 

Thế nhưng, nhiệm vụ rõ ràng đã xong, mà chủ hệ thống vẫn không phát lệnh hoàn thành.

 

Ta nghĩ có lẽ nó bị lỗi rồi.

 

Dù sao ta vốn không c.h.ế.t được, chờ thêm cũng chẳng sao.

 

Với lại, ta đã cứu được hai đứa nhỏ tốt bụng như vậy, dù có bị phong ấn thì đã làm sao.

 

Ta sẽ không bao giờ nói cho ký chủ biết, thật ra ta không dễ bị lừa như nàng tưởng đâu.

 

Ta thông minh lắm đấy.

 

- Hoàn văn - 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu