Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

“Tề vương phi thà c.h.ế.t không khuất phục, bọn thổ phỉ lấy tính mạng tiểu nam chính uy h.i.ế.p bà mới chịu.”

 

“Tề vương phi vì cứu tiểu nam chính bị thay phiên xâm hại.”

 

“Sau đó Tề Vương đem người đến cứu thì Tề vương phi đã không còn mặt mũi mà sống, liền đ.â.m đầu c.h.ế.t.”

 

“Tất cả chuyện này tiểu nam chính đều chứng kiến tận mắt, từ đó hình thành tính tàn sát man rợ của hắn.”

 

“Làm nền tảng cho ngày sau hắn nắm quyền oanh liệt.”

 

Ta và Tiểu Đậu Nha tái mặt, đồng thời mắt đầy phẫn nộ, đây là cái kịch bản c.h.ế.t tiệt gì thế.

 

Sao lại muốn nam chính biến chất thì phải bôi nhọ mẫu thân hắn như vậy?

 

Biết trước cốt truyện, ta đương nhiên không thể nào nhìn Tề vương phi, một người tốt như vậy, bị c.h.ế.t oan.

 

Hơn nữa nàng ta bây giờ là người che chở cho muội muội tốt là ta mà. TruyenLau

 

10

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Xe ngựa vừa rẽ vào ngõ nhà, từ xa ta đã thấy bà mẫu như một pho tượng trấn cửa đứng trước cổng.

 

Ta lập tức giật mình.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bây giờ không phải nghĩ cách cứu Tề vương phi bảy ngày sau, mà là phải đối phó trước với vị quỷ thần này.

 

Rốt cuộc bà ta muốn đuổi cùng g.i.ế.t tận Tiểu Đậu Nha. 

 

Tiểu Đậu Nha không c.h.ế.t mà còn ăn no tròn trịa.

 

Vừa xuống xe ta đã gặp ánh mắt không hài lòng của bà mẫu, cùng một tiếng gọi đầy ý vị: 

 

“Hoan Hỉ…”

 

Ta vội vã gọi mị ngọt: “Mẫu thân ơi~”

 

Quay sang Tiểu Đậu Nha vừa nhảy xuống xe, ta quát dữ:

 

“Viên Trường Lạc, quỳ xuống cho ta!”

 

Tiểu Đậu Nha chợt sững. Rồi cong cổ nhìn ta: 

 

“Không, ta không quỳ, sao phải bắt ta quỳ?”

 

“Là Ninh Khải An định trói ta trước, ta chỉ phản kháng chính đáng, ai ngờ hắn yếu ớt như vậy.”

 

Bà mẫu thoáng tái mặt định nói gì, nhưng ta còn mặt đen hơn và lên tiếng trước:

 

“Còn dám cãi, người đâu, mau đem gia pháp ra!”

 

“Đánh trọng thần mà không chịu nhận lỗi là một; khiến tổ mẫu ngươi phải thấp thỏm lo sợ, đứng ngoài cổng nhìn ngóng con về an toàn là hai.”

 

“Tổ mẫu tuổi đã cao, nếu vì ngươi mà xảy ra chuyện gì, thì ngươi chính là bất hiếu.”

 

Người hầu trông coi đứng ngồi không yên, ở trước cổng xử nghiêm gia pháp không phải chuyện hay. 

 

Dù sao chuyện nội trạch không nên phô bày ra ngoài.

 

Cuối cùng bà mẫu không nhịn được lên tiếng.

 

Trước đó ta có khá nhiều lời tâng bốc bà ta, với tư cách bề trên thương cháu, bà ta lấy làm vừa ý, làm sao có thể nhìn ta, người kế mẫu mắng con gái nguyên phối ở đông người?

 

“Được rồi Hoan Hỉ, Trường Lạc cũng bị oan, việc đ.á.n.h hay phạt thì để về phủ tính sau.”

 

Nhưng tuyệt đối không thể để “về phủ rồi tính” được, bà mẫu rắp tâm lợi dụng cơ hội này để trừng phạt Tiểu Đậu Nha nghiêm khắc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mẫu thân, con biết người thương cháu, muốn lấy chuyện này làm xong cho qua để bảo toàn Trường Lạc.”

 

“Không phải con dâu cố tình muốn phạt nó, hôm nay nó dám đ.á.n.h Tam công tử Tề Vương phủ, ngày mai nó có thể đ.á.n.h Thái Tử.”

 

“Hôm nay là vì Tề vương phi nhân hậu nên không nặng lời, ngày sau nếu không gặp người dễ nói thì sao?”

 

“Dù lỗi không thuộc về Trường Lạc, nhưng cách giải quyết có nhiều lắm, nó tuyệt đối không nên động thủ. Dù thiên hạ có nói nó là con hổ nhà tướng, giống phụ thân, con cũng không thể dung túng nó như vậy.”

 

Ta quay lại nhìn Viên Trường Lạc, giọng nói không chút thiện cảm:

 

“Hôm nay dù ngươi có lỗi hay không, lăn đi quỳ ở miếu tổ ngay, không có lệnh của ta thì không ai được đến xem, không tiếp tế cho tiểu thư, nếu cố tình vi phạm sẽ đều chịu gia pháp.”

 

Tiểu Đậu Nha mắt đỏ, hét lên bằng cổ họng: 

 

“Quỳ thì quỳ, dù quỳ ta cũng không có lỗi.”

 

Nàng chạy thục mạng vào trong phủ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta thở phào một hơi.

 

11

 

Bà mẫu suốt đường trở về viện, sắc mặt u ám.

 

Vừa mới ngồi xuống, một chén trà nóng đã ném “choang” xuống ngay dưới chân ta.

 

“Hoan Hỉ, chuyện này là sao hả?”

 

“Sao nó lại có thể bình yên theo ngươi trở về?”

 

Ta lập tức bước tới, nắm lấy tay bà ta, lo lắng nói:

 

“Mẫu thân, trà có làm bỏng mẫu thân không?”

 

Bà mẫu hất mạnh tay ta ra, lạnh giọng:

 

“Hoan Hỉ, lần này ngươi thật khiến ta thất vọng rồi.”

 

Ta vội tỏ vẻ oan ức:

 

“Mẫu thân, nghe con nói đã, đây là mưu kế con và Tề vương phi bàn sẵn.”

 

“Phu quân con vừa lập đại công ở biên cương, mà vương phi lại là người trong hoàng tộc, dĩ nhiên lúc này không thể động đến Trường Lạc. Không chỉ không thể phạt, mà còn phải trách mắng con trai mình là hồ đồ.”

 

“Vương phi nói bảy ngày sau sẽ mời con và Trường Lạc cùng đến chùa Tướng Quốc cầu phúc. Mẫu thân cũng biết núi rừng nhiều dã thú… nếu Tiểu Đậu Nha chẳng may bị rơi vào miệng thú dữ… thiên hạ cũng chẳng ai nghi ngờ tới vương phi hay con đâu…”

 

Sắc mặt lạnh như sương của bà mẫu bỗng chốc dịu lại, trở nên hiền hòa.

 

“Ngươi đó ngươi… vừa rồi dọa ta một phen, ta còn đang nghĩ nếu vương phi không ra tay, thì ta phải làm thế nào để âm thầm xử lý con bé ấy, không ngờ ngươi và vương phi đã có mưu tính khác, giờ ta yên tâm rồi.”

 

“À phải rồi, Vân Trung có gửi thư về, ngươi có muốn nhắn gì cho nó thì viết cùng gửi đi.”

 

Hai mắt ta lập tức sáng lên.

 

Suýt nữa thì quên mất hắn ta rồi.

 

Viên Vân Trung à Viên Vân Trung, với tư cách phụ thân của Tiểu Đậu Nha, chẳng lẽ ngươi không nên làm gì đó cho con gái ngươi sao?

 

Bà mẫu thấy ánh mắt ta lấp lánh, liền nghiêng đầu nhìn ta đầy kiêu ngạo.

 

Ánh mắt ấy như đang nói: Nhìn xem cái bộ dạng ham muốn ấy kìa, con trai ta đúng là miếng bánh thơm người người đều thích.

 

“Biết ngay là ngươi đang nghĩ tới Vân Trung, vừa nghe tin về hắn là tinh thần phấn chấn hẳn lên.”

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu