Ngoại truyện — Viên Trường Lạc
Ta tên là Viên Trường Lạc.
Năm ta sáu tuổi, mẫu thân qua đời.
Mọi người đều nói phụ thân yêu mẫu thân như mạng.
Vì cái c.h.ế.t của mẫu thân, ông không dám đối mặt với ta, đứa con gái giống mẫu thân như đúc, nên xin chỉ dụ ra biên ải trấn trụ lâu dài.
Ông không phải không dám, mà là vì chột dạ.
Mẫu thân ta không phải c.h.ế.t vì bệnh.
Mà là vì uất ức dồn nén, hao mòn sinh lực đến c.h.ế.t.
Phụ thân miệng nói yêu bà, nhưng lại mặc kệ tổ mẫu hành hạ, nh.ụ.c m.ạ bà.
Mỗi lần mẫu thân từ chỗ tổ mẫu trở về, toàn thân đều đầy thương tích.
Website TruyenLau.com
Tổ mẫu ra tay rất độc, luôn đ.á.n.h ở những chỗ người ngoài không nhìn thấy.
Phụ thân rõ ràng biết hết những gì mẫu thân phải chịu đựng, nhưng lại khuyên bà vì ông mà nhẫn nhịn, nhịn thêm chút nữa, rằng chỉ cần tổ mẫu chấp nhận bà thì mọi chuyện sẽ tốt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng đến c.h.ế.t, tổ mẫu vẫn chưa từng chấp nhận mẫu thân.
Sau khi mẫu thân qua đời, ta như kẻ điên, chất vấn phụ thân vì sao không bảo vệ bà, dù chỉ là nói giúp vài câu, hoặc đưa bà ra trang trại tránh xa tổ mẫu, cũng là một cách cứu bà mà.
Thế nhưng ông lại đỏ mắt nói rằng, ông yêu mẫu thân, nhưng không thể vì bà mà nghịch lại tổ mẫu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ông còn nói ta không hiểu ông, rằng người đau khổ nhất chính là ông.
Ta chỉ muốn nói, kẻ hèn hạ, yếu đuối, ích kỷ nhất chính là ông.
Ngày nào ta cũng ôm bài vị của mẫu thân, hỏi ông rằng bao giờ mẫu thân ta mới có thể trở về.
Cuối cùng, ông không dám tiếp tục đối mặt với ta và với bài vị của mẫu thân, bèn dâng sớ xin ra biên ải.
Ông vừa đi, cuộc sống của ta càng thêm khổ cực.
Tổ mẫu lại càng ghét ta hơn, thậm chí còn đón người cháu gái xấu xa từng ức h.i.ế.p mẫu thân ta, đón vào phủ làm kế mẫu của ta.
Người nữ nhân ấy tên là Hứa Hoan Hỷ.
Một kẻ vừa ngu vừa độc ác.
Nàng còn ngây ngô tưởng rằng đại cô của mình thật lòng tốt với nàng, nào ngờ chỉ là muốn lợi dụng nàng làm d.a.o găm, để đối phó với ta.
Ban đầu, nàng vừa đ.á.n.h vừa mắng ta, đem hết nỗi hận với mẫu thân ta, cùng nỗi oán hờn vì Viên Vân Trung để nàng cô phòng cô quạnh, trút cả lên người ta.
Khi ta nghĩ rằng cuộc sống sẽ mãi cứ như thế mà trôi qua, Hứa Hoan Hỷ thay đổi rồi.
Không! Nói chính xác hơn là trong thân thể nàng, đã có một người khác sống bên trong.
Còn có một thứ gọi là hệ thống.
Ta nghe được tiếng bọn họ nói chuyện.
Từ miệng hệ thống, ta biết rằng ta chính là nữ chính trong một truyện ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phải chịu đựng cả tra tấn thể xác lẫn tinh thần, trải qua hàng loạt bi kịch, rồi c.h.ế.t một cách t.h.ả.m thương.
Ta nghĩ, kiếp trước chẳng lẽ ta đã phản quốc, nên kiếp này mới bị trừng phạt như vậy sao?
Hệ thống bảo nữ nhân cũng tên Hoan Hỷ ấy phải hành hạ ta, ta lo lắng nhìn nàng.
Nhưng trong mắt nàng, ta lại thấy được sự thương xót.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nàng chẳng hề nghĩ ngợi mà từ chối mệnh lệnh của hệ thống.
Thế là hệ thống đe dọa nàng, nếu không hành hạ ta, nó sẽ hành hạ nàng, bắt nàng chịu lại hết những đau khổ kiếp trước.
Rõ ràng ta nhìn thấy ánh mắt nàng chợt thay đổi, tràn đầy đau đớn.
Ta tưởng nàng sẽ bắt đầu ngược đãi ta.
Nhưng nàng lại sai người làm món ta thích, rồi tự tay đút cho ta ăn no.
Nàng đưa ta ra khỏi căn viện tàn tạ mà mẫu thân để lại, để ta cùng sống với nàng.
Ngày ngày, nàng cho ta uống sữa dê để dưỡng thân, từng bữa ăn đều do nàng tự chọn lựa tỉ mỉ, khiến ta trở nên trắng trẻo, khỏe mạnh.
Nàng nói với hệ thống rằng nàng đang “ngược đãi ta theo cách lâu dài”, muốn “phá hủy thể chất yếu đuối của ta từ tận gốc rễ”.
Ta biết nàng không phải đang hủy hoại ta, mà là đang cứu ta, đang đối tốt với ta.
Nhưng ta không dám tỏ lòng cảm kích, sợ hệ thống sẽ trừng phạt nàng.
Có lần nàng bỗng thất thần khi ôm ta cho ăn, đôi mắt chậm rãi đỏ hoe, không biết là nhớ lại điều gì.
Ta nghĩ, hẳn quá khứ của nàng chẳng hề tốt đẹp.
Ta muốn đưa tay lau nước mắt cho nàng, nhưng không thể.
Sau đó, nàng mời đến mười tám vị sư phụ, dạy ta các bản lĩnh để tự vệ, để đứng vững trong đời.
Ta trân trọng vô cùng cơ hội ấy, ngày ngày nghiêm túc học tập, khổ luyện không nghỉ.
Ta không thể phụ tấm lòng của nàng.
Rồi sau đó, ta gặp “nam chính” trong lời hệ thống nói, người được định sẵn sẽ hành hạ ta đến c.h.ế.t.
Khi đó, hắn chỉ là một thiếu niên kiêu ngạo, yếu ớt như gió thổi cũng bay.
Nghĩ đến việc sau này mình sẽ bị hắn ngược, ta tức điên, mang cả nỗi hận cũ lẫn giận mới mà đ.ấ.m hắn mấy quyền thật mạnh.
Không ngờ vì thế mà ta gặp được “nghĩa mẫu”, Tề Vương phi trong lời đồn luôn bao che cho con.
Nhưng nàng ấy chẳng hề bao che gì cho hắn cả, thậm chí còn tỏ vẻ chán ghét.
Ngược lại, nàng ấy lại rất thích ta, nhìn ta với ánh mắt sáng lấp lánh, như thể muốn nuốt ta vào lòng.
Nàng ấy hỏi ta là con ngoan nhà ai, sao lại vừa ngoan vừa thông minh, dễ thương như vậy, giống hệt con gái chưa từng gặp của nàng ấy.
Nàng ấy là người thứ ba trên đời đối xử tốt với ta, sau mẫu thân và Hoan Hỷ.
Ta kiêu hãnh nói rằng ta là con của Hoan Hỷ, rằng việc ta đ.á.n.h con trai nàng ấy thành hai con mắt thâm tím và chảy m.á.u mũi đều là nhờ Hoan Hỷ dạy.
Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.