Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Ta mỉm cười:

 

“Đa tạ ma ma đã nhắc nhở.”

 

“Xin ma ma chuyển lời đến cô mẫu, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của bà ấy.”

 

Ma ma hài lòng rời đi.

 

Từ khi Tiểu Đậu Nha dọn đến ở chung cùng ta, khuôn mặt gầy gò của nàng dần dần trở nên đầy đặn.

 

Còn sự căm hận trong mắt nàng lại ngày một sâu hơn.

 

Hệ thống vô cùng hài lòng.

 

Ta cũng vô cùng hài lòng.

 

Ta giơ ly sữa dê trong tay đến trước miệng nàng:

 

“Uống đi, nếu làm đổ một giọt thì phải l.i.ế.m lên cho ta.”

  TruyenLau.com

Tiểu Đậu Nha ghét sữa dê, nói nó hôi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Là một kế mẫu độc ác, dù biết sữa dê cực kỳ bổ dưỡng.

 

Chỉ cần thứ đó khiến nàng buồn nôn, ta liền ép nàng ngày nào cũng phải uống một bát.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mỗi lần nhìn thấy gương mặt nhăn nhó khổ sở của Tiểu Đậu Nha.

 

Hệ thống lại khen ta:

 

“Tuyệt… thật sự tuyệt, vừa hành hạ được nữ chính khiến nàng hận ngươi, lại khiến người khác không thể chỉ trích ngươi.”

 

Bà mẫu nhìn thân hình Tiểu Đậu Nha ngày càng tròn trịa, cũng cười mãn nguyện.

 

Bà nói trước mặt mọi người:

 

“Hoan Hỉ, con thật sự quá nuông chiều Trường Lạc rồi, con gái vẫn nên giữ dáng thon thả thì hơn.”

 

“Dù con mèo nhỏ kia có khóc lóc đòi ăn, con cũng phải cứng lòng mà kìm lại.”

 

“Nam nhân trên đời ai chẳng thích eo nhỏ, ai chẳng mong thê tử mình yếu đuối như liễu rủ trong gió.”

 

Bề ngoài bà như đang khen ta thương yêu con gái nguyên phối.

 

Kỳ thực là đang mỉa mai Tiểu Đậu Nha thân hình vạm vỡ, lại tham ăn.

 

Cái thế giới bệnh hoạn này, chỉ chuộng nữ nhân tay không nhấc nổi vật, chân không bước ra khỏi cửa, eo nhỏ yếu mềm, sống nhờ vào nam nhân mà tồn tại.

 

Những người ngồi đó ai nấy đều là kẻ tinh tường, nào có ai không hiểu dụng ý của bà mẫu.

 

Bọn họ gượng gạo tán dương ta là người hiền từ.

 

Còn hỏi ta có mời sư phụ dạy thêu thùa nữ công cho Tiểu Đậu Nha chưa.

 

Câu hỏi đó lại gợi ý cho ta một điều.

 

5

 

Sau khi yến tiệc kết thúc, ta lập tức sai người mời đến cho Tiểu Đậu Nha mười tám vị sư phụ.

 

Hệ thống thét lên: “Ngươi làm gì vậy?”

 

Ta đáp: “Bình tĩnh, bình tĩnh, ta đây cũng là đang chuẩn bị hành hạ nữ chính về lâu dài.”

 

“Theo cốt truyện, nữ chính vô dụng đến cùng cực, bị đuổi ra khỏi nhà, không có lấy một nghề trong tay, lang thang đầu đường xó chợ, sống bằng cách ăn xin.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Nam chính lần đầu gặp nữ chính liền bị nhan sắc kinh diễm của nàng làm cho kinh hồn bạt vía, lại thấy nàng cô độc không nơi nương tựa nên mang nàng về phủ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nam chính quan tâm, chu cấp cho nàng ăn mặc chỗ ở, khiến nữ chính cảm kích mà sinh lòng yêu mến.”

 

“Hệ thống, ngươi không thấy cốt truyện này quá bằng phẳng sao?”

 

Hệ thống suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:

 

“Cũng hơi bằng thật.”

 

Ta tiếp tục đề xuất đầy ác ý:

 

“Nếu để nữ chính văn võ song toàn, tinh thông ba trăm sáu mươi tám loại võ nghệ, rồi lại bị đuổi ra khỏi nhà, sau đó tình cờ gặp nam chính thì sao?”

 

“Nam chính lần đầu thấy nữ chính, vừa bị nhan sắc làm cho rung động… khụ khụ, xuân tâm nhộn nhạo, muốn bắt… khụ khụ, muốn đưa nàng về nhà nuôi dưỡng cẩn thận. Nhưng nữ chính lại muốn dựa vào bản lĩnh của bản thân để tự nuôi mình, tự mở ra một vùng trời riêng.”

 

“Nam chính vì muốn giữ nàng ở bên cạnh, liền cứng rắn phá hủy tất cả những gì nàng đã học, tạo nên một trận giam cầm cưỡng ép dưới danh nghĩa tình yêu. Như thế chẳng phải khiến cốt truyện thêm phần trắc trở, khiến mối tình ngược càng sâu hơn sao?”

 

“Đợi đến khi nam chính nhận ra vì tình yêu của hắn mà hủy đi cơ hội sống sót của nữ chính, nỗi hối hận về sau của hắn sẽ càng mãnh liệt.”

 

Hệ thống lại giơ ngón tay cái lên:

 

“Đương thời đệ nhất kế mẫu độc ăc, không ai ngoài ngươi.”

 

Ta không ngần ngại đáp: “Cảm ơn, cảm ơn.”

 

Ta bắt đầu ngày đêm giám sát Tiểu Đậu Nha học đủ thứ kỹ năng. 

 

Ngay cả phu tử mở khoá cũng mời cho nàng.

 

Tiểu Đậu Nha mỗi ngày mệt đến mức hết lần này đến lần khác muốn trợn mắt nhìn ta nhưng nàng không còn sức.

 

Bà mẫu lại không vui, gọi ta sang hỏi. 

 

“Ngươi có biết rõ mình đang làm cái gì không?”

 

Ta vội tỏ vẻ độc ác. 

 

“Đương nhiên, con đang huỷ hoại nàng.”

 

“Con dâu mời thầy dạy quyền cước cho nó, khiến nó rèn thành một thân thể thô kệch to lớn.”

 

“Con dâu mời thầy dạy thương pháp, khiến đôi bàn tay mảnh mai của nó chai sạn đầy vết kén.”

 

“Con dâu còn mời thầy dạy binh pháp, trong khi các tiểu thư khác mở miệng là thơ ca nhã nhạc, riêng nó mở miệng là hành quân bố trận, để nó trở nên lạc lõng giữa đám tiểu thư kinh thành.”

 

“Con dâu lại còn mời mấy nữ phu tử tự cho mình thanh cao, đặc biệt là vị phản đối nữ nhân phải ‘tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử’, để bà ấy dạy kỹ hơn một chút, để sau này nó kiêu ngạo, bất kính với phụ mẫu, không tôn trọng phu quân. Khi ấy xem có nhà nào dám muốn nó làm dâu.”

 

Ta còn chưa nói hết lời, ánh mắt của bà mẫu từ chỗ bất mãn đã biến thành tán thưởng.

 

“Hoan Hỉ, con đúng là một người mẫu thân tốt.”

 

Ta không chút kiêu ngạo nói: 

 

“Không dám nhận, không dám nhận.”

 

Hệ thống và bà mẫu đều cười rộ lên. 

 

Hệ thống cảm thấy mình chọn đúng người.

 

Bà mẫu cũng cảm thấy mình chọn đúng người.

 

Nghĩ đến Tiểu Đậu Nha ngày càng khỏe mạnh, ta cũng bật cười.

 

Chỉ là, đang cười thì ta lại không cười nổi nữa.

 

Người hầu chạy đến báo:

 

“Lão phu nhân, phu nhân, không xong rồi! Đại tiểu thư đ.á.n.h tâm công tử của phủ Tề Vương.”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu