Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kế Mẫu Độc Ác Kia Không Giả Vờ Nữa Rồi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Ta giả vờ e thẹn:

 

“Mẫu thân à, nếu con viết vài câu chẳng biết ngượng thì mẫu thân đừng chê cười con nhé.”

 

Ánh mắt bà mẫu càng thêm khinh miệt, nhưng miệng vẫn nói:

 

“Ta còn rảnh mà đi xem hai phu thê các ngươi âu yếm nhau chắc? Mau đi viết đi.”

 

Vừa xoay người, nụ cười trên mặt ta lập tức biến mất.

 

Chính là đề phòng bà ta lén xem, nếu không thì ta sao có thể nhân cơ hội này tính kế cho Tiểu Đậu Nha được.

 

12

 

Vừa ra khỏi sân, hệ thống đã cáu kỉnh quát vào ta.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lúc nãy sao ngươi lại lừa lão phu nhân?”

 

“Ngươi quên nhiệm vụ rồi sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Phải khiến nữ chính căm ghét ngươi, căm ghét phụ thân nàng, căm ghét toàn bộ Đại Tướng quân Phủ!”

 

“Lúc nãy lão phu nhân rõ ràng muốn trừng phạt nữ chính, biết bao cơ hội lấy lòng căm ghét của thiên hạ, thế mà bị ngươi quấy phá mất.”

 
Website TruyenLau.com
Nếu không sợ bị hành hạ, ta thật muốn tát cho nó một cái.

 

Ta nhịn, nhịn nữa, lạnh lùng mở miệng.

 

“Hệ thống, ngươi thật muốn nhìn nữ chính c.h.ế.t sao?”

 

“Ngươi muốn nhìn ta và ngươi, cả nhiệm vụ đều thất bại, rồi cùng bị hành hạ sao?”

 

“Lúc nãy ngươi chẳng thấy lão phu nhân muốn đoạt mạng nữ chính sao?”

 

“Nếu không phải ta giả dối che đi, nữ chinha c.h.ế.t rồi thì ngươi xem ngươi làm sao hoàn thành nhiệm vụ tình yêu bị hành hạ đó.”

 

“Sao dám c.h.ử.i với ta như vậy.”

 

Hệ thống nuốt một tiếng: 

 

“Bà ta thật dám g.i.ế.t đi cháu duy nhất của con trai bà sao?”

 

Nói vậy, rõ ràng nó đã mất hết vẻ háo thắng lúc nãy.

 

Ta tiếp tục lạnh lùng khinh bỉ.

 

“Hừ! Bà ấy nào có không dám, ngươi không hiểu lòng nữ nhân sao, yêu nhà thì thương cả nhà, ghét nhà thì hận cả nhà; lão phu nhân ghét mẫu thân của nữ chính đã cướp con trai bà, đương nhiên sẽ căm hận đứa con cùng gương mặt với mẫu thân đó.”

 

“Mỗi lần lão phu nhân trông thấy nữ chính là lại hận không thể loại bỏ ngay lập tức.”

 

“Nếu lúc nãy không phải ta động tay trước với nữ chính, ngươi có tin không lão phu nhân sẽ mượn cơ mà hãm hại nữ chính? Đừng quên lời bà ta vừa nói trong tiền đường, bà ta có cái tâm đó.”

 

Chút ngạo nghễ của hệ thống liền tắt phụt: 

 

“Ta tưởng bà ta chỉ nói suông, dẫu hổ độc cũng không ăn con, hơn nữa đó còn là m.á.u mủ nhà bà ta mà.”

 

Lão phu nhân đúng là kiểu mẫu thân chiều con đến mù quáng, xem Viên Vân Trung như đồ sở hữu của bà ta.

 

Bất cứ ai động vào lòng Viên Vân Trung, theo bà ta là kẻ chiếm đoạt báu vật của bà.

 

Bất cứ ai khiến Viên Vân Trung để ý là kẻ cạnh tranh với bà.

 

Ngay cả ta, đứa cháu nhà mẹ đê, bà ta dùng để đối phó với nữ chính, trong mắt bà ta cũng chỉ là kẻ thấp hèn tham gia tranh giành.

 

Bà ta không ra tay với ta, một là vì Viên Vân Trung không có ở kinh, hai là vì trong lòng Viên Vân Trung không có ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ba là bà muốn mượn tay ta để g.i.ế.t Tiểu Đậu Nha.

 

Hệ thống lặp lại: “Ký chủ, ta ra lệnh ngươi nhất định phải bảo vệ nữ chính, nàng chỉ được c.h.ế.t trong tay nam chính, tuyệt đối không được c.h.ế.t trong tay người khác, nếu không nhiệm vụ sẽ thất bại.”

 

13

 

“Đó là lẽ thường.”

 

“Nhưng như vậy Tề vương phi sẽ không thể c.h.ế.t được.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hệ thống lại nháo nhác gào lên: 

 

“Sao vậy? Chẳng lẽ vì Tề vương phi đối tốt với ngươi mà ngươi động lòng thương xót sao?”

 

Ta đổi sang bộ mặt khinh bỉ.

 

“Sao có chuyện đó được.”

 

“Ngươi đ.á.n.h giá ta quá hời hợt rồi.”

 

“Tề vương phi giờ là chiếc ô che cho nữ chính, lão phu nhân nghĩ rằng Tề vương phi sẽ ra tay với nữ chính thì tất nhiên không dại dột tìm cách g.i.ế.t nàng nữa.”

 

“Nếu Tề vương phi mà c.h.ế.t, lão phu nhân chắc chắn sẽ lại nảy sinh ý muốn g.i.ế.t nữ chính. Đến lúc đó, dù ta có muốn bảo vệ nàng, với thân phận này cũng đành bó tay không cứu nổi.”

 

Hệ thống suy nghĩ một lát, vẫn một mực phản đối.

 

“Không được, Tề vương phi phải c.h.ế.t, nếu bà ta không c.h.ế.t nam chính lấy gì để hắc hóa.”

 

“Làm sao hắn thành tàn bạo?”

 

“Hắn không tàn bạo sao còn tham vọng, sao có thể ham quyền lực, sao trở thành Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng?”

 

“Cách làm nam chính hắc hóa nhiều lắm, hệ thống ta có một ý hay vừa khiến nam chính hắc hóa, lại vừa hấp dẫn độc giả, ngươi có muốn nghe không?”

 

Hệ thống hoài nghi: “Ý hay gì? Xét mấy ý trước ngươi đưa ra đều ghê gớm, ta muốn nghe thử nhưng không được lừa ta.”

 

“Ta đây thông minh lắm đấy!” –

 

Thông minh thì có, nhưng ngu thì vẫn nhiều hơn!

 

“Giờ mọi người không thích đọc truyện ngược bạo hành nữ nữa…”

 

Ta vừa nói dở, hệ thống bỗng khịt một tiếng lạnh: 

 

“Vậy nhiệm vụ của ta tính sao?”

 

Ta thật muốn nói: là bệnh trong đầu ngươi đấy.

 

“Đừng sốt ruột!”

 

“Thay vì để độc giả chán ghét cảnh Tề vương phi bị làm nhục đến c.h.ế.t, thì ta đổi sang một mạch truyện mọi người đều mê xem.”

 

Hệ thống hỏi: “Mọi người giờ thích xem gì?”

 

Ta đáp: “Là tình yêu cấm kỵ chứ còn gì nữa? Ví dụ như – người ta yêu lại chính là nghĩa muội. Vì tình yêu, hắn dám phá bỏ lễ giáo, cho dù phải vứt bỏ thân phận và địa vị cũng không tiếc. Hắn điên cuồng lập công, chịu muôn vàn gian khổ không có gia tộc chống lưng, chỉ mong được ở bên người yêu.”

 

“Nhưng vì muốn có thể bảo vệ tình yêu ấy, hắn buộc phải hắc hoá, xây dựng quyền lực của riêng mình. Ai ngờ đến khi công thành danh toại, lại phát hiện người mình yêu đã phản bội. Hắn nổi điên, trả thù, rồi lại một lần nữa hắc hoá.”

 

Hệ thống gật gù: “Nghe cũng hơi đáng xem nhỉ?”

 

“Nhưng chuyện đó liên quan gì đến nam chính của ta?”

 

Ta nở nụ cười hiểm ác: “Sao lại không liên quan.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu