Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10

Ban đầu, tôi nghĩ nếu lần này thi điểm cao hơn nó, sẽ thử khuyên nó thay đổi thái độ học hành lần cuối.

Nhưng khi thấy bộ mặt hậm hực không phục của Điền Gia Mộc, tôi chỉ lắc đầu.

“Lần trước mẹ được ba mươi mấy điểm là vì làm được nửa bài thì phải quay về công ty tăng ca, nên mới chưa làm xong.”

“Điền Gia Mộc, nếu điểm của mẹ cao hơn con, hy vọng con dám xin lỗi bạn Vũ Thành và mẹ.”

Cô giáo ôn luyện liếc qua bài của Điền Gia Mộc, cau mày nhẹ:

“Bạn Điền, cô xin phép không công bố điểm nhé. Nhưng cô nghĩ bạn nên tạm ngưng lớp nâng cao, quay lại lớp cơ bản củng cố thêm thì hơn…”

Mặt Điền Gia Mộc tối sầm, giật phắt bài kiểm tra về, nghiến răng:

“Tôi sợ làm cao quá, bà ta mất mặt không dám ngẩng đầu nên cố tình làm tầm tầm bốn, năm chục thôi!”

Có lẽ vì tôi đã thất vọng quá nhiều.

Lại nghe nó cố cãi cùn, tôi cũng không còn cảm thấy gì nữa.

Tôi bình thản mở lời:

“Đã nói điểm cao vậy thì đơn giản thôi, con sửa hết mấy câu sai vừa rồi đi.”

Điền Gia Mộc khựng lại một chút, sau đó giả vờ bình thản rút điện thoại ra định tra lời giải.

Tôi giơ tay ngăn lại:

“Không phải con bảo lần đầu làm đề này cũng được 91 điểm à? Đã làm rồi thì sao giờ còn cần tra đáp án?”

Đề giáo viên cho chúng tôi làm chính là đề thi thật môn tiếng Anh năm trước. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Kiếp trước lúc ôn thi cùng nó, tôi cũng xem qua đề này một lần, dù chỉ lướt vội. Thế nên dù trình độ chỉ tầm 70 điểm, tôi vẫn có thể đạt được 84.

Cả lớp bật cười khẽ.

“Ai đời thi được bốn trăm mấy mà phỏng vấn trượt chỉ vì không đút lót? Xem tụi mình ngu chắc?”

“Còn nói ôn một tháng là đi thi được? Tự lừa mình luôn rồi đấy, chứ không phải chỉ lừa tụi này nữa đâu.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mặt Điền Gia Mộc đỏ bừng, trừng mắt nhìn tôi:

“Đồ đàn bà bỏ chồng bỏ con, làm được đề mô phỏng mà tưởng ghê gớm lắm!”
TruyenLau.com
Tiểu Vũ lại bẻ tay răng rắc.

Tôi bình tĩnh nhắc nhở:

“Xin lỗi thì sao rồi?”

Điền Gia Mộc hít sâu một hơi, giọng nhỏ như muỗi:

“Xin lỗi.”

Bất chợt, tôi nhớ về hồi nó còn nhỏ, chơi chán rồi mà chẳng chịu dọn đồ chơi, cuộn tròn lại ngủ gục trên sofa.

Tỉnh dậy, thấy tôi vừa đi làm về đang ôm lưng thu dọn đồ, nó lon ton chạy tới giành việc:

“Xin lỗi mẹ! Mộc Mộc quên dọn! Mẹ nghỉ đi, để con làm cho!”

Tiếc là hạt giống lành lớn lên trong mảnh đất độc hại, dù tôi có chăm bón thế nào cũng không thể đâm chồi tử tế.

Bộ rễ của Gia Mộc, đã thối rữa từ lâu rồi.

Chiều hôm sau gần hết giờ làm, tôi cảm thấy vài đồng nghiệp lạ đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quặc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu