Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

“Đúng là đồ đàn bà lười chảy thây, vào nhà là chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng. Con trai tôi mà không tốt tính thì cô bị đuổi từ lâu rồi!”

Tôi ngừng tay đang xếp hành lý:

“Người được nhận việc là tôi, không phải Điền Thịnh.”

Hai người họ liếc nhau, sắc mặt khó coi thấy rõ.

Mẹ chồng bật cười khẩy:

“Cô mà đi làm? Làm nên cơm cháo gì không? Tôi nói thật, cô đi làm ban ngày, ban đêm còn phải vào viện chăm ba chồng, chịu nổi không? Khôn hồn thì nói với chị Dương, để con trai tôi làm thay đi.”

Điền Thịnh cũng hắng giọng vẻ quan tâm sâu sắc:

“Em quen ngồi rảnh rỗi rồi, công việc đóng dấu tưởng dễ à, sai một cái là vỡ trận đấy! Một ngày mà ký nhầm vài hợp đồng, mất vài chục tỷ thì lấy gì mà đền?”

Đến lúc này tôi mới hiểu ra, cái thói mở miệng là nói dối của con, đúng là di truyền.

“Xin lỗi, chị Dương chỉ định tôi.”

Tôi kể sơ qua về thỏa thuận học cao học:

“Nếu anh cũng có tự tin thi đậu cao học, theo chị ấy đi tỉnh khác phát triển thị trường, thì cứ nói với chị ấy xem sao?”

Điền Thịnh cười gằn vì tức:

“Bốn mươi tuổi còn thi cao học? Em không bằng chết đi cho nhẹ người! Não thế mà đòi thi cao học à? Soi gương mà xem em ra thể thống gì không? Chị Dương người ta xem em như trò hề thôi!

“Hay là em ngủ với chồng bà ấy rồi? Ba người các người chơi vui thế mà chỉ kiếm có hơn bốn triệu?”

Hai mươi năm qua, tôi đã bị anh ta chà đạp và nhục mạ không biết bao nhiêu lần như thế này. TruyenLau.com

Tôi từng cố gắng hết sức lấy ví dụ chứng minh mình đã hy sinh vì cái nhà này, vì chuyện học hành của con.

Cũng từng cãi tay đôi với nó, cãi đến khản đặc cả cổ họng, đến mức không nói ra hơi.

Nhưng bất kể tôi chứng minh hay phản kháng, trong miệng nó, tôi đều là một mụ đàn bà điên.

Lần này, tôi không phí thêm một giọt cảm xúc nào nữa. Website TruyenLau.com

Tôi xách hành lý, rời khỏi căn nhà ấy, bỏ mặc cả cái gia đình ấy lại sau lưng.

Sau khi đi, tôi chuyển về ngôi nhà cũ mẹ tôi để lại.

Sáng sớm học bài, ban ngày đi làm, buổi tối tham gia lớp ôn thi cao học.
TruyenLau.com
Một cậu bạn ngồi bàn bên trong lớp học lướt trúng video nhật ký của tôi, mắt sáng rỡ:

“Đỉnh thật đấy chị Ôn! 5 giờ rưỡi đã dậy học rồi!”

Thực ra đó là tôi đã ngủ nướng thêm nửa tiếng.

Kiếp trước, lúc kèm Điền Gia Mộc ôn thi cao học, tôi phải dậy từ 5 giờ sáng nấu ăn. Sau khi tiễn hai bố con nó ra khỏi nhà thì tôi chạy ngay vào viện đưa cơm, thay ca với mẹ chồng.

Ba chồng bị xuất huyết não, dẫn đến chứng lú lẫn nhẹ, lúc nào cũng tưởng tôi định hại ông, cứ thấy tôi là cầm đồ đập.

Mẹ chồng thì chỉ cần tôi đến chậm một chút là chỉ tay năm ngón, mắng mỏ đủ điều.

Tôi không có thu nhập, chỉ biết cắn răng chịu đựng. Rồi lại tranh thủ thời gian tìm tài liệu thi, lên kế hoạch học tập cho con.

Giờ đây, cuộc sống nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Điền Thịnh có liên lạc với tôi hai lần.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu