“Nhớ đấy! Dám nuốt lời là tôi chặt xác mẹ rồi xả bồn cầu!” – Điền Gia Mộc trừng mắt nạt tôi, rồi quát lớn:
“Tôi đi học đây!”
Nói xong, nó dập mạnh cửa, bước vào phòng ngủ.
Một lúc sau, từ trong phòng lại vọng ra tiếng nó chửi thề đồng đội.
Mẹ chồng hắng giọng, cố ý nói to cho Gia Mộc nghe:
“Tết nhất đến nơi, để Gia Mộc nó xả hơi tí có sao đâu. Chứ không giống ai đó, số khổ, thấy con chơi một chút cũng không chịu được.”
Điền Gia Mộc đã chơi game là cắm mặt cả ngày, mắt dán hẳn vào điện thoại. Mới tốt nghiệp cấp ba làm xong phẫu thuật cận thị, giờ lại lên hơn ba trăm độ.
Mỗi lần tôi ngăn nó chơi game, cả nhà lại nhảy vào bảo vệ.
Riêng đợt nghỉ đông này thôi, đã cãi nhau đến bảy, tám trận.
Điền Thịnh thấy tôi im lặng, cố tình móc máy:
“Đúng thế, Gia Mộc học cao học cực khổ như vậy, nghỉ Tết chơi tí có sao. Chơi chút thì thị lực rớt nổi à?”
Tôi mặc kệ cái màn kịch lố bịch của họ, bước vào phòng ngủ, khóa trái cửa.
Vừa nãy tôi có nhắn tin chúc Tết chị Dương – đồng nghiệp cũ – tiện hỏi luôn chuyện công việc. Vừa hay chị ấy mới trả lời.
Chị Dương vào đơn vị cùng năm với tôi, hồi đó làm trợ lý, giờ đã là quản lý cấp cao.
Chị áy náy viết: TruyenLau
“Không phải chị không muốn giúp, nhưng em bỏ nghề tài chính gần chục năm rồi…”
Lòng tôi trĩu xuống từng chút. Tôi cắn răng nhắn lại:
Website TruyenLau.com
“Chị Dương, nếu em thi cao học lại thì sao? Em làm lại từ vị trí thấp nhất cũng được, miễn là được đi làm lại…”
Chị ấy có vẻ dịu hơn, bảo sẽ cân nhắc.
Ngoài phòng khách, mẹ chồng đập cửa rầm rầm:
“Tết nhất mà bày trò làm mình làm mẩy với ai hả? Rác rưởi đầy sàn kia kìa! Mau ra mà dọn!” TruyenLau
Điền Thịnh cũng la lên:
“Cả ngày chỉ biết lười! Mau luộc cho tôi gói mì, tôi còn chưa ăn gì đây!”
“Tay chân mấy người mọc để làm gì? Không được thì mở cửa sổ mà uống gió Tây Bắc!”
Tôi buông một câu, rồi bắt đầu nghiên cứu kỳ thi cao học năm nay.
Kiếp trước, lúc kèm con thi lại lần hai, tôi từng nghĩ đến việc thi lấy bằng thạc sĩ tài chính, quay về với nghề.
Tôi đem ý định đó nói với Điền Thịnh:
“Đúng lúc anh cũng chưa có công việc mới. Hay mấy tháng này anh đi trông ba trong viện, còn em lên thư viện ôn tập, tối thì học cùng con.”
Điền Thịnh phá lên cười, ôm bụng ngả cả người ra sau:
“Mơ đẹp ghê! Không bị sốt đấy chứ? Cái tuổi này rồi, ABC còn nhận ra không?
“Với lại, em có thi đậu thì để làm gì? Người ta học cao học là để nghiên cứu sinh đẻ, em hơn bốn mươi rồi nghiên cứu gì? Dạy con dâu sinh à?”
Tôi cũng cười theo, không nhắc lại chuyện học hành nữa.
Lần này, dưới ánh sáng của những chùm pháo hoa rực trời, tôi cặm cụi lên kế hoạch ôn tập. Bốn mươi tuổi, cuộc đời vẫn có thể bắt đầu lại.
Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.