Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Nó thì hùa với Điền Thịnh châm chọc tôi:

“Thi lại mà, chép là qua. Là chó còn được điểm qua môn ấy chứ.”

“Ờ, mẹ mày đúng là chưa thấy gì trên đời, lo sốt cả lên.”

Trong phòng, con trai vẫn đang gào rú chơi game.

Tôi bình tĩnh xếp giấy tờ chuẩn bị đi làm ngày mai.

Vừa rồi, chị Dương nhắn tin báo: chị đã thu xếp cho tôi vào vị trí nhàn trong đơn vị.

Giọng chị nghiêm túc:

“Hợp đồng một năm. Thi đậu cao học A thì theo chị ra A thị phát triển thị trường. Thi rớt thì nghỉ. Đồng ý không?”

Điền Thịnh vẫn còn đang chì chiết:

“Suốt ngày gây chuyện, cô chỉ biết phá! Làm mẹ mà như thế đấy à?”

Tôi đáp lại nhẹ tênh:

“Nếu anh thấy không chịu nổi thì ly hôn đi.”

Điền Thịnh lập tức ngẩng đầu, nhìn tôi chằm chằm, như thể đang cố tìm dấu hiệu tôi đang hờn dỗi.

Điền Thịnh nghiến răng:

“Em nghĩ kỹ chưa đấy? Loại đàn ông tốt không gái gú, không cờ bạc như anh, ly hôn rồi thì chẳng còn ai tìm được nữa đâu.”

Mẹ chồng ghé đầu lại:

“Ô kìa, học được trò dùng ly hôn để dọa người rồi cơ đấy?”
Website TruyenLau.com
Điền Gia Mộc ló đầu ra:

“Ba cuối cùng cũng thông suốt rồi hả? Ly hôn đi, lẹ lẹ lên.”

Điền Thịnh vừa nhìn con đang cắm mặt chơi game, vừa liếc về phía tôi, rõ là đang chờ tôi mở miệng mắng nó để rồi anh ta nhảy vào làm người tử tế.

Nhưng tôi đã nói rồi, tôi sẽ không quản nó nữa.

Điền Thịnh ngập ngừng lên tiếng:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Con chơi lâu rồi đấy nhỉ? Nghỉ tí cho mắt đỡ mỏi rồi chơi tiếp nha?”

Điền Gia Mộc nhếch mép khinh thường:

“Ba bị gì vậy? Sao nói chuyện giống mẹ thế? Không phải đã nói rồi à, năm cuối mà còn có người rớt môn thì là lỗi hệ thống giảng dạy đó! Trường không thể không cho tôi qua được.”

Điền Thịnh cố tình nói lớn:

“Ờ, thế thì cứ chơi tiếp đi con!”
TruyenLau
Điền Gia Mộc dập cửa cái rầm, Điền Thịnh mất hẳn nụ cười, quay sang tôi hằm hằm:

“Em là bà nội trợ mà cũng tin nó thật hả? Em còn không ép nó học, đến lúc nó không tốt nghiệp được thì đừng có trách anh không nhắc trước.”

Tôi thản nhiên đáp lại:

“Thì anh quản đi?”

Điền Thịnh ngẩng cao đầu:

“Anh đâu phải bà nội trợ, anh còn phải tìm việc chứ!”

“Tôi tìm được rồi đấy.”

Điền Thịnh sững người, chợt như vỡ lẽ:

“Ồ, học khôn rồi cơ à? Hèn chi hôm qua đi tặng quà cho chị Dương. Làm chỗ nào? Bao nhiêu tiền? Khi nào đi làm?”

Tôi kể rõ từng chuyện một.

Lông mày anh ta nhíu chặt lại:

“Sao em không bàn với anh trước? Cái bà đó, đàn bà mà, bụng dạ hẹp hòi lắm, em có tặng bao nhiêu cũng chỉ kiếm được cái chân quèn hơn bốn triệu thôi.

“Phải tặng mấy ông lãnh đạo mới ăn thua, hiểu không? Anh đây có hai mươi năm kinh nghiệm, ít ra cũng phải kiếm được mười mấy triệu lận?

“Thôi, giờ nói cũng muộn rồi. Lần sau có chuyện thế này, nhớ bàn với anh trước, đừng có tự ý quyết định.”

Mẹ chồng thì vui ra mặt:

“Làm ở phòng đóng dấu là ngon rồi còn gì, đóng mộc mà cũng có lương. Nhẹ người!

“Ôn Đào, còn đứng đực ra đó làm gì? Mau giặt giũ, ủi đồ cho nó! Mai đi làm mặc gì nếu không có đồ sạch?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu