Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Ngay câu mở miệng đầu tiên, nó đã lạnh lùng đẩy luôn trách nhiệm nói dối bạn bè rằng tôi ôm tiền bỏ trốn sang đầu ba nó.

Đáng tiếc, nói dối dù tròn trịa thế nào cũng vẫn là nói dối.

Tôi đặt bút xuống:

“Thế còn con, thi thử được bao nhiêu điểm?”

“Nhiều hơn mẹ gấp đôi, cộng thêm mười. À, mà con cũng chưa làm hết đâu. Nếu viết xong bài luận thì chắc còn cao hơn.”

Tiếng Anh cấp bốn của Điền Gia Mộc là tôi kèm từng ngày, sát nút mới đậu.

Với trình độ đó, không viết phần viết mà đòi bảy mươi mấy điểm? Vô lý quá rõ.

Tôi liếc qua cuốn sách từ vựng mới tinh của nó, chậm rãi hỏi:

“Thế có dám làm thử một đề với mẹ không?”

Nó hừ một tiếng:

“Mẹ bị khùng à? Trẻ con tiểu học còn không chơi trò đó.”

“Không dám à?”

“Nào, thi thì thi. Nhưng nếu mẹ điểm thấp hơn con thì cuốn xéo khỏi đây luôn đi.”

Sau ba tiếng đồng hồ làm đề, tôi mệt đến tái cả mặt.

Còn Điền Gia Mộc thì thảnh thơi dựa ghế:

“Hối hận rồi chứ gì? Đang yên đang lành làm nội trợ không chịu, ra ngoài tự chuốc khổ. Trước đây chỉ cần mở mồm là bắt con học, giờ mới biết học không dễ ăn à?

“Về nhà đi, sau này bớt can thiệp chuyện con chơi game cho đỡ nhức đầu.”

Giáo viên ôn luyện chấm xong bài, tươi cười đi đến:

“Chị Ôn, 84 điểm rồi nhé, lại tiến thêm một bậc nữa rồi! TruyenLau.com

“Chị ơi, bên trung tâm muốn mời chị làm học viên tiêu biểu. Nếu chị đồng ý hợp tác tuyên truyền, có thể được miễn học phí lớp ôn.

“Chị hơn bốn mươi tuổi mà vẫn dám bắt đầu lại, truyền cảm hứng cho bao nhiêu học viên trẻ…”

Điền Gia Mộc hét toáng lên, cắt ngang lời giáo viên:

“Đừng để bà ta lừa! Bà ta quay cóp đấy! Con thấy bà ta chép bài!”

Tiểu Vũ ngồi cạnh tôi xắn tay áo: Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Chị Ôn còn chẳng ngồi đúng chỗ, điện thoại thì để trong túi, chị ấy chép cái gì được? Sao mày thua mà cay vậy?”

Điền Gia Mộc thấy cơ tay Tiểu Vũ, vô thức lùi lại nửa bước, cổ vẫn cố cứng:
TruyenLau.com
“Không chép thì sao từ ba mươi mấy điểm nhảy vọt lên tám mươi mấy được?”

“Mày bênh bà ta mãi thế, chẳng lẽ mày chấm bà ta rồi? Hay là thích đi giày rách của ba tao?”

Chưa kịp nói hết câu, mặt Điền Gia Mộc đã lãnh nguyên một cú đấm của Tiểu Vũ, kính văng ra đất.

Nó hoảng hốt chui ra sau lưng mấy bạn khác, miệng vẫn lảm nhảm chửi bới:

“Mẹ tôi già rồi, điên khùng bỏ nhà, bỏ con. Để loại đàn bà ích kỷ như vậy làm học viên tiêu biểu? Không sợ cả lớp học thành một lũ sói à?”

Mấy bạn xung quanh vừa kéo Tiểu Vũ lại vừa nói:

“Bình tĩnh! Đừng đánh nữa!”

Đợi Điền Gia Mộc ăn thêm năm sáu cú đấm nữa, mọi người mới can ngăn thật sự.

Tiếng bàn tán vang lên khắp phòng:

“Đừng nói nhảm nữa. Chị Ôn ích kỷ á? Hỏi gì cũng trả lời, xin tài liệu lúc nào cũng chia sẻ hết.”

“Tôi ủng hộ chị ấy làm học viên tiêu biểu. Hồi đại học tôi chơi bời suốt, từng tính nhảy lầu đấy. Nhìn chị hơn bốn mươi mà còn dám bắt đầu lại, tôi mới có can đảm học tiếp.”

“Không làm nô lệ cho nhà mày thì là ích kỷ? Mày mới đúng là thứ sói con đấy!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu