Từ lúc cưới đến giờ, lần đầu tiên tôi gác lại hết việc nhà, để bản thân được ngủ tới khi tự tỉnh giấc.
Tám giờ rưỡi sáng, tôi mở cửa phòng, thấy Điền Thịnh nằm vắt vẻo trên ghế salon chơi điện thoại, mặt hằm hằm.
“Cũng biết dậy à? Cứ như hoàng thái hậu ấy! Mẹ tôi phải dậy sớm quần quật cả buổi sáng.
“Em có mâu thuẫn gì với con thì mặc xác, đừng lôi mẹ tôi vào. Bà ấy có bệnh em không biết chắc?”
Tôi điềm tĩnh đáp:
“Sao anh không giúp?”
Điền Thịnh nổi đóa, quăng điện thoại xuống bàn:
“Ai bảo tôi không giúp? Tôi dọn sạch đống rác dưới sàn một mình đấy nhé!”
Anh ta đúng là có quét, nhưng chẳng khác gì phá.
Anh ta hất hết cơm thừa vào góc tường, dầu mỡ vàng khè thấm cả vào lớp giấy dán tường mới dán.
Nước canh đổ ra đông đặc trên sàn, dấu giày đen sì đầy nhà, dẫm lên là trơn tuột. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Việc nặng tôi làm hết rồi, bà lười vừa thôi, mau mà lau sàn đi! Lỡ có khách đến chúc Tết, nhìn thấy không ra thể thống gì cả!”
Trong phòng, con trai lại đang hò hét chửi rủa đồng đội.
Điền Thịnh hạ giọng:
“Nó chơi từ tối qua tới giờ chưa ngừng phút nào! Mau mà dạy con đi! TruyenLau
“Với cả đừng có giả ngây – tôi tra rồi, chẳng có cái khóa học online nào mà sáu chục triệu cả! Rõ ràng là nó tiêu tiền vào chuyện khác rồi, đòi lại đi chứ!”
Tôi cười nhạt:
“Không phải anh bảo không gấp sao?”
Sắc mặt Điền Thịnh tối sầm:
TruyenLau.com
“Nằm viện đâu phải ba em mà em chẳng lo?
“Tôi đưa em một tháng những một triệu rưỡi đấy nhé! Vợ người ta tiết kiệm cả năm được cả trăm triệu, còn em thì sao, không để dành nổi một xu! Lấy em chẳng bằng nuôi heo còn lời!”
Một triệu rưỡi đó, đến tiền thuốc một tháng cho ba chồng còn không đủ.
Tôi chẳng buồn đôi co, cao giọng gọi to:
“Điền Gia Mộc! Ba mày hỏi mày tiền tiêu vào đâu rồi đấy—”
Điền Gia Mộc bật cửa xông ra.
Thức trắng cả đêm, mắt Điền Gia Mộc đỏ ngầu tia máu, mặt bóng loáng vì dầu, trán lồi thêm vài cái mụn bọc to tướng.
“Không phải nói là mua khóa học online rồi sao? Nghe không hiểu tiếng người à?! Đừng có lôi tên ba tôi ra mà lải nhải. Ba tôi xưa giờ có bao giờ quản tôi đâu—”
Điền Thịnh khựng lại, gượng cười giải thích:
“Lúc nãy anh bảo em không tiết kiệm được đồng nào, thế là em nổi điên lên luôn, anh cản cũng không được…”
Tôi nhún vai:
“Đừng có dựng chuyện. Hôm qua tôi đã nói rõ rồi, từ nay không can thiệp gì nữa.”
Điền Gia Mộc ngẩng cao đầu, cười khẩy:
“Lại mỉa mai nữa? Sáu chục triệu thôi mà. Đợi tôi đậu cao học rồi đi làm, một tháng kiếm lại được!”
Điền Thịnh nuốt ngược cơn tức, không dám nói gì. Nhà này xưa giờ chỉ có tôi là mặt sắt, còn họ thì toàn đóng vai người tốt.
Hai mươi năm nay, Điền Thịnh chưa từng nói với con lấy một câu:
“Mẹ con làm vậy cũng là vì lo cho con.”
Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.