Còn mùi nước hoa? Tôi vốn cực nhạy cảm với mùi, trước kia giặt đồ cho cả nhà, chỉ cần lỡ tay đổ dư nước xả là đã nhức đầu. Sao tôi lại dùng nước hoa được?
Chung sống với tôi bao năm mà nó không biết chút nào?
Tôi bình tĩnh giơ điện thoại lên:
“Báo công an đi. Tôi cũng muốn biết ai là người lấy vàng của tôi.”
Điền Gia Mộc gào lên the thé:
“Vàng đó để trong tủ của bà nội từ trước đến giờ rồi! Mẹ lấy đâu ra mặt mà nhận là của mình?”
Điền Thịnh có vẻ lúng túng:
“Nhà mình có ai ngoài vào đâu. Gì mà phải báo công an? Có khi mẹ cất rồi quên ấy mà…”
“Tài sản mấy chục triệu mà mất rồi còn không báo công an?”
Tôi ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
Website TruyenLau.com
“Còn nữa. Các người dựng chuyện bôi nhọ tôi trước cổng công ty cả buổi chiều.
Pháp luật là của dân, ba người cũng chuẩn bị vào ngồi bóc lịch đi.”
Bọn họ nhìn nhau, im lặng.
Mẹ chồng là người đầu tiên chống gậy đứng dậy:
“Thế còn cô? Cô không phải bỏ chồng bỏ con đấy chắc?”
TruyenLau
Điền Thịnh cũng dang hai tay ra, làm ra vẻ vô tội:
“Nói thế chẳng phải quá nặng sao? Cả nhà cãi nhau thì cũng đôi ba câu, có gì đâu mà phải tính toán từng chút?”
Điền Gia Mộc thì mặt trơ trán bóng hơn cả cha nó:
“Tụi con nói gì đâu? Tụi con chỉ tới trước công ty tìm mẹ thôi mà? Mẹ nói tụi con vu khống? Có bằng chứng không?”
Càng nói, sắc mặt họ càng bình thản, giọng càng vững, như thể họ mới là nạn nhân.
TruyenLau.com
Cho dù có người nhìn thấy thì đã sao?
Ai cũng bận rộn, ai hơi đâu dây vào chuyện nhà người khác, nhất là một đồng nghiệp xa lạ?
Tôi mỉm cười, xoay nhẹ màn hình điện thoại về phía họ.
“Tôi xin lỗi, tôi có video ghi lại.”
“Trước khi bước ra khỏi cổng công ty, tôi đã quay rất rõ cảnh ba người các người bịa đặt vu khống.”
Vừa dứt lời, Điền Gia Mộc lao tới, giật phắt điện thoại khỏi tay tôi rồi nện mạnh xuống đất.
Chiếc điện thoại vỡ tan thành từng mảnh.
Nó nhếch miệng cười đắc ý:
“Đâu? Ghi hình đâu? Làm gì có!”
“Muốn đẩy ba tôi với bà tôi vào đồn? Xin lỗi, bố mày không cho!”
Mẹ chồng cười toe toét như hoa cúc nở, giơ ngón cái về phía nó, đầy tự hào.
Một đồng nghiệp không chịu nổi nữa, định tiến tới giúp thì bị Điền Thịnh cười xòa cản lại:
“Chuyện nhà, chuyện nhà thôi, sắp xong rồi, không dám phiền các anh chị.”
Tôi cười nhạt, lấy ra một chiếc điện thoại khác trong túi áo.
“Các bạn trong phòng tự học online, chắc mọi người nghe rõ rồi nhỉ? Lát nữa cảnh sát tới, mong mọi người giúp tôi làm chứng.”
Từ khi bắt đầu ôn thi, tôi mở một nhóm livestream tự học trực tuyến.
Vừa thấy họ đến gây sự, tôi đã mở camera livestream.
Ba người họ cứng đờ tại chỗ.
Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.