Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Khi Tôi Chết Trong Đêm Giao Thừa

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Gia Mộc rất kém tự giác, mê chơi, nước đến chân mới nhảy. Lúc còn tiểu học còn tạm, lên cấp hai là rớt hạng thê thảm. Muốn lên nổi cấp ba còn phải cân nhắc.

Tôi bàn với Điền Thịnh rồi nghỉ việc, ở nhà toàn thời gian chăm con học.

Tôi làm kế hoạch học tập, ngồi học cùng nó, kèm bài từng chút. Cuối cùng cũng đưa được nó vào đại học 211 ngành Công nghệ thông tin.

Nhưng không có tôi kèm, năm nhất nó đã trượt 8 môn.

Tôi vừa khóc vừa lạy thầy hướng dẫn, mới giữ được nó không bị đuổi học.

Tới lúc tốt nghiệp, vẫn còn 3 môn chưa qua.

Tôi chấp nhận bán căn nhà mẹ ruột để lại, nộp tiền học lại cho nó.

Ký cam kết, mỗi ngày phải học ít nhất 6 tiếng.

Mới qua một tuần, tôi đã phát hiện nó bật máy cày giờ học giả để đối phó.

Bất chấp cả nhà phản đối, tôi lôi nó từ phòng trọ về nhà, canh chừng sát sao, ngày ngày tìm tài liệu, lọc đề, giải bài giúp nó.

Nó đậu cao học, mẹ chồng vênh váo nhổ nước bọt vào mặt tôi:

“Tôi nói rồi mà? Cháu tôi thông minh, chịu học là đậu liền! Chỉ có cô thần kinh mới nói nó lười.” TruyenLau

Con trai tốt nghiệp, vào làm ở công ty lớn ở Thâm Quyến, nói dịp Tết bận tăng ca, không về được, gửi tặng tôi cây son ba chục làm quà bù.

Lúc bóc cái hộp dơ bẩn đó, tôi bất giác thấy, mọi tủi nhục mình chịu mấy năm nay đều xứng đáng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Con đã thành đạt, lại còn biết nhớ đến tôi, cũng coi như không uổng công.

Đêm Giao thừa, cả nhà ai cũng bận, chỉ còn tôi ở nhà một mình.

Tôi vẫn nấu món Gia Mộc thích nhất, thịt viên bốn vị hí hửng chụp ảnh gửi cho nó:

“Muốn ăn không? Mẹ qua làm cho con nè.”

Tôi còn đang tìm vé tàu hay xe nào rẻ nhất để xuống Thâm Quyến, thì thấy nó đang du lịch Maldives cùng ba nó và ông bà nội. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tôi vạch trần chuyện đó, nó bực bội trợn trắng mắt:

“Bà đúng là cái máy hút máu, hút ba tôi chưa đủ, giờ tới tôi nữa chứ gì?”

Tôi tức đến lên cơn đau tim, ngã gục xuống đất.

Điện thoại rơi vào gầm ghế.

Tôi cố gắng hết sức mà chỉ còn thều thào được:

“Cấp… cứu… xe cứu… cứu…”

Bên kia, mẹ chồng cười khẩy:

“Già đầu rồi mà còn giở bài giả bệnh.”

Điền Thịnh cũng cười cợt:

“Đừng quan tâm bà điên ấy, tụi mình chơi tiếp. Con ơi, kêu thêm một em massage nữa đi?”

Bên ngoài vang lên tiếng pháo đì đùng.

MC đài trung ương bắt đầu đếm ngược:

“8, 7, 6…”

Trước khoảnh khắc bước sang năm mới, tôi lặng lẽ rời khỏi nhân gian.

Lúc này, nhìn ánh mắt nghi ngờ của con trai, tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhõm:

“Muốn thi thì thi. Mẹ già rồi, sao quản con cả đời được.”

Tôi âm thầm đếm ngược theo MC:

3, 2, 1.

Ôn Đào, chúc mừng năm mới.

Chúc mừng tái sinh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu