Editor: May
“Mami, chú Lâm đói bụng, con mời chú ấy đi lên ăn cơm được không?” Điền Bảo Bảo tuệ nhãn như đuốc, dăm ba câu đã nhìn ra chút manh mối. Mami bé đối với ai cũng dịu ngoan giống như thỏ con, nhưng mỗi lần nhìn thấy Chú Lâm cô liền biến thành con nhím nhỏ, dùng gai hạng nặng võ trang cho mình.
Điền Kỳ Kỳ khinh thường nhìn lại, “Bảo Bảo, đừng náo loạn. Nhà của chúng ta không có đồ ăn.” Anh ta đường đường là tổng tài tập đoàn Điền Lâm, chẳng lẽ đến một bữa tối đều không giải quyết được sao? Cả người Điền Kỳ Kỳ tựa như lò xo bị kéo chặt, không dám lơi lỏng chút nào. Giờ phút này khuôn mặt đáng yêu dịu dàng kia căng chặt, như là một công chúa cao cao tại thượng đang tức giận.
“Không có việc gì, bây giờ con làm là được rồi. Chú Lâm, chúng ta đi thôi. Bên ngoài có gió đấy.” Điền Bảo Bảo trong lòng có quỷ xúi giục. Thật vất vả anh mới đến một chuyến, Điền Bảo Bảo cũng không thể để mami làm chuyện xấu.
Ánh mắt Lâm Dật nhìn Điền Kỳ Kỳ có một chút mừng thầm và đắc ý, tựa hồ muốn nói, là con trai cô mời tôi lên lầu. Nhưng mở miệng lại khôi phục tác phong ưu nhã thân sĩ của anh, “Vậy quấy rầy. Chúng ta lên lầu rồi nói sau.” Rõ ràng là nhà cô, mà sao anh nói nghe đều có một loại ngữ khí ra lệnh, làm Điền Kỳ Kỳ bất mãn đồng thời cảm thấy đặc biệt không được tự nhiên.
“Để con trai tôi nấu cơm cho anh, anh thực hưởng thụ đi? Bảo Bảo còn nhỏ tuổi, ai đối tốt với nó một chút nó đều sẽ ghi tạc trong lòng, nhưng lại phân biệt không rõ ai đối tốt thật với nó, ai là giả tốt với nó.” Ngữ khí Điền Kỳ Kỳ bất thiện nói. Giờ phút này Lâm Dật lười biếng mà tà mị ngồi ở trên sô pha nhà cô, hai chân tự nhiên xếp chồng, gương mặt điêu luyện sắc sảo kia tựa hồ không giống bình thường mà nhiều thêm một chút mỏi mệt, lại càng thêm mê hoặc lòng người. Nhưng mà Điền Kỳ Kỳ càng thêm chán ghét sắc mặt này của anh, nợ mới nợ cũ đan xen một chỗ tác quái ở đáy lòng cô, làm tâm tình của cô quấn đến thật sự không thông thuận.
Lâm Dật nghe lời nói gần như khắc nghiệt của cô, hơi ngẩn ra, giống như có chút ngoài ý muốn, ngay sau đó giọng nói gợi cảm lại nghiêm khắc tràn ra từ cổ họng anh, “Chẳng lẽ người mami như cô không hiểu con trai sao? Bảo Bảo là một người có thể tùy tiện lừa gạt sao? Ai đối tốt thật với bé, ai giả nhân giả nghĩa với bé, trong lòng bé tinh tường giống như gương sáng. Cô không cần một bộ dáng cuồng chịu ngược, xem ai cũng trở thành kẻ địch giả tưởng.” Ngữ khí Lâm Dật nhàn nhạt, nhưng lại không chút nào che dấu nghiêm túc trong đó, càng lộ ra chỉ trích rõ ràng.
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.