Editor: May
Điền Kỳ Kỳ bị anh hỏi đến ngơ ngẩn nói không ra lời, vừa tức giận vừa buồn cười. “Anh nghĩ gì vậy!” Cô trừng anh một cái, chẳng lẽ anh còn muốn giúp mình sao? Nếu đến cuối cùng phát hiện người kia là chính anh, thật không biết anh sẽ là phản ứng như thế nào.
Ngược lại Điền Bảo Bảo ở một bên vẫn luôn chơi trò chơi bị vấn đề bọn họ thảo luận hấp dẫn qua. Chú Lâm muốn tìm daddy cho mình, này thật đúng là quá thú vị. “Chú Lâm, chú thật là quá đáng yêu.” Trong lúc chơi trò chơi Điền Bảo Bảo ngẩng đầu, tuy là nói một câu có lệ, cũng không biết bé là đang châm chọc hay là đang tán thưởng.
Lâm Dật giả vờ giận dữ căm tức liếc mắt nhìn bé từ kính chiếu hậu, thấy bé không hề nghịch ngợm gây sự, liền chuyển dời lực chú ý đến trên người Điền Kỳ Kỳ.
Chỉ là qua thật lâu sau, ai cũng không có mở miệng nữa. Khuôn mặt Lâm Dật trầm xuống nhẹ nhàng thở dài, sau đó như là làm quyết định trọng đại, gạt ra một cuộc điện thoại, “Thông báo các truyền thông, chuyện có liên quan cuộc họp báo hôm nay, không cho phép đưa tin đề tài ngoài lề nào. Bằng không bọn họ hẳn là biết hậu quả.”
“Chú Lâm, chú là sợ ngày mai trên báo chí sẽ có tai tiếng mami con sao? Buổi tối hôm nay có thật nhiều chú dì lén hỏi con, có phải con ruột của mami không? Aizz, người bắt chó đi cày -- xen vào việc người khác thật nhiều. Cho dù cháu không phải con ruột mami, cũng không có nửa xu tiền quan hệ với bọn họ đi.” Ngược lại Điền Bảo Bảo phản ứng lại trước tiên, sau đó dùng một loại ngữ khí “Hận sắt không thành thép” lẩm bẩm. Nhưng lực chú ý của bé lại tựa hồ vẫn ở tình hình chiến đấu kịch liệt trên màn hình ipad.
Phản ứng của Điền Kỳ Kỳ vẫn là trì độn hơn Điền Bảo Bảo vài giây, hóa ra trải chăn lúc trước của anh là bởi vì chuyện này. Tưởng tượng như vậy ngược lại có vẻ chính mình làm kiêu. Nhưng như vậy cũng tốt, anh làm quyết định cho chính mình. Lúc đó, xe vừa vặn lái vào tiểu khu cô ở, Điền Kỳ Kỳ ôn nhu nhắc nhở Điền Bảo Bảo nên xuống xe.
Dừng xe lại, Điền Kỳ Kỳ liền nắm Điền Bảo Bảo đi vào tòa nhà chung cư. Bóng dáng dưới bóng đêm hơi có vẻ đơn bạc, gió thổi động bóng cây, thân ảnh gầy ốm của cô tựa hồ cũng đang lay động, lại làm người sinh ra một loại ý niệm muốn bảo hộ cô. Quả thực khó có thể tưởng tượng, những năm đó, cô một mình một người ở dị quốc tha hương sinh tồn như thế nào, vừa học tập, vừa làm công, vừa chiếu cố đứa nhỏ. Đầu vai nhỏ hẹp kia của cô, chịu đựng bao nhiêu gánh nặng?
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.