Editor: Quỳnh
Beta: Vợ chồng nhà Heo
Điền Kỳ Kỳ không để ý những lời bàn tán xung quanh, vô cùng bình tĩnh nói, “Tôi tin tưởng con trai mình không làm chuyện này.”
Cô với Phạm Thiên Du cũng không thù không oán, nhưng bây giờ Phạm Thiên Du lại gây khó dễ với cô. Điền Kỳ Kỳ rất thắc mắc.
“Cô! Quả nhiên là cô dạy ra được đứa con tốt……”
“Có chuyện gì mà ồn ào thế?” Phạm Thiên Du còn chưa kịp nói xong thì một giọng nói âm trầm cắt ngang. Ngay sau đó, ông Lâm và Lâm Dật cùng nhau đi tới.
Nhìn khí thế của Phạm Thiên Du đang bừng bừng, sắc mặt Lâm Dật trầm xuống một chút. Ông Lâm nhìn thoáng qua Lâm Dật “Người gây rối vô cớ thì sau này ở đây sẽ không chào đón nữa. Con xử lý một chút đi, ta vào nhà nghỉ ngơi.” Ông Lâm căn bản là khinh thường loại người này.
Ánh mắt thâm thúy của ông ấy liếc qua Phạm Thiên Du, mang đầy sự lạnh lẽo, làm cô ta không rét mà run.
Phạm Thiên Du chỉ có thể đem hi vọng cuối cùng đặt ở trên người Lâm Dật. Mặc dù chuyện này là do cô gây ra, nhưng mà dù sao hai người họ yêu nhau cũng lâu rồi, anh ấy nhất định sẽ giúp đỡ mình. Nghĩ thế, Phạm Thiên Du dịu lại đôi chút, bắt đầu ra vẻ uỷ khuất.
“Mẹ, chúng ta đi thôi. Nơi này không vui tí nào.” Điền Bảo Bảo thấy tình huống như thế, ai chẳng biết là mình vô tội cơ chứ. Cậu không tin chú Lâm sẽ không phân rõ trắng đen mà đổ oan cho mình đâu! Bởi vì chú chính là daddy của Điền Bảo Bảo này mà!
“Bảo Bảo, nhóc sao vậy?” Cảm giác được Điền Bảo Bảo bị oan ức, Lâm Dật bất giác nhớ đến chuyện Điền Bảo Bảo bị coi thường ở trường. Anh dùng hai tay vững vàng ôm Điền Bảo Bảo lên, “Em là người lớn, so đo với con nít làm gì!”
Lâm Dật rất không hài lòng với chuyện Phạm Thiên Du gây rối vô cớ. Đã nhiều lần anh dung túng, bao che cho cô, nhưng càng ngày cô ta lại càng được nước lấn tới.
“Em…… Dật, rõ ràng là thằng nhóc đó đổ nước trái cây lên người em!” Phạm Thiên Du tức muốn hộc máu. Lâm Dật là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của cô ta. Điều duy nhất cô ta muốn chính là sự tin tưởng của anh! Nếu không, những việc nãy giờ cô ta thật đúng là trò hề mà! Website TruyenLau.com
“Chú Lâm, con không làm.” Điền Bảo Bảo kiên định nói rõ ràng từng câu từng chữ. Mình không làm thì chẳng việc gì phải nhận.
Lâm Dật nhìn Điền Bảo Bảo, sắc mặt hơi hoà hoãn, rồi nhéo nhéo mũi cậu nhóc, “Chú tin nhóc. Nhóc đã ăn no chưa? Chú đưa nhóc đi ăn đồ ngon được không? Không phải nhóc thích ăn kem ly nhất sao?”
Lâm Dật quả thật rất giống một người ba cưng chiều con mình. Đây là hình ảnh Phạm Thiên Du chưa bao giờ gặp qua. Một cảm giác tuyệt vọng từ tận đáy lòng lan toả toàn thân cô ta.
“Dật, anh…… không tin em sao?” Quả thực bây giờ cô ta cảm thấy mình đang diễn một trò hề, một chút sức lực phản kháng cũng không có. Mình thế mà lại thua một đứa nhóc! Cô ta không phục!
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.