Editor: May
Người đàn ông này thật đúng là đủ tuyệt tình, nói cắt đứt, lập tức cắt đứt đến hoàn toàn như vậy. Có đôi khi cô đều phải hoài nghi, những quá khứ triền miên kia có thể chỉ là một giấc mộng của cô mà thôi. Nhưng nếu là mộng, vì sao hiện giờ tỉnh mộng, lại không lấy hết ký ức của cô, ngược lại làm cô nhớ rõ khắc sâu như vậy, có đôi khi một nhắm mắt lại, chung quanh toàn là nhiệt độ của anh, toàn là hơi thở của anh, sẽ kéo ra nhớ nhung chính mình thật vất vả mới áp chế được ra từng chút.
“Thiên Du, đừng lại tùy hứng. Tôi không thể lặp đi lặp lại chịu đựng cô phạm sai lầm nhiều lần.” Lâm Dật bình đạm không có gì lạ nói, thậm chí đến một chút oán giận đều không có. Cô rõ ràng làm sai chuyện lớn như vậy, nhưng từ đầu đến cuối anh đều không có tìm cô tính sổ, giống như từ đầu đến cuối đều là một mình cô vô cớ gây rối mà thôi. Vậy hết thảy cô làm còn có ý nghĩa gì.
“Anh đến một câu cũng khinh thường nói với em.” Một thân băng cơ ngọc cốt của Phạm Thiên Du lập tức ảm đạm thất sắc.
“Về sau đừng lại làm việc ngốc. Tôi chỉ có thể cho phép cô phạm sai một lần.” Lâm Dật khí định thần nhàn đứng thẳng, mà ngữ khí kia lại giống như là ý chí của thần, làm người hoàn toàn không có quyền lợi phản kháng.
“Không, Dật, nếu lần này anh đều có thể tha thứ cho em, vậy chứng tỏ trong lòng anh vẫn là có em đúng không?” Phạm Thiên Du chưa tới phút cuối chưa thôi. Anh không cho cô vào công ty anh, ở nhà anh cũng không chận được người, cô làm phá hư chuyện như vậy anh cũng không truy cứu, cô thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ? Hôm nay cô thật vất vả mới trà trộn vào, chỉ vì có thể liếc nhìn anh một cái, nhưng tuyệt tình của anh lại nháy mắt đánh tan tất cả hy vọng của cô thành ảo ảnh.
“Cô cho rằng cô chụp lén bản thảo thiết kế lưu lại của Rebecca là có thể làm case của Điền Lâm thất bại trong gang tấc sao? Đừng lại làm chuyện khiến mình hối hận." Lâm Dật tốt bụng khuyên bảo cô ta.
“Anh…… sao anh biết được?” Ngày đó nói đến cũng khéo, cô về nhà lấy đồ, vừa vặn nhìn thấy cửa phòng Rebecca mở ra, cô nghe thấy tiếng Rebecca gọi điện thoại, đang muốn rời đi lại nhìn thấy bản thảo thiết kế đặt trên bàn. Cô biết gần đây Điền Lâm có một case đó là dự án hợp tác với vương Tây Ban Nha. Mà tấm ảnh thứ nhất liền ký tên Điền Kỳ Kỳ, bởi vì cho tới nay đều tâm tồn oán niệm với Điền Kỳ Kỳ, trong lòng căm giận bất bình, vì thế mới toát ra suy nghĩ kia. Thừa dịp Rebecca không chú ý, liền cầm lấy di động chụp lấy thiết kế của Điền Kỳ Kỳ. Nhưng hết thảy này cho dù là Rebecca đều không thể biết, sao anh sẽ biết?
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.