Editor: May
Buổi chiều lúc Rebecca phản hồi ý kiến mọi người với Lâm Dật, vừa lúc gặp Lâm lão ở văn phòng tổng tài. Rebecca sửng sốt, lão gia tử đã làm Thái Thượng Hoàng hồi lâu, sao hôm nay đột nhiên về công ty, còn làm đến thần không biết quỷ không hay.
Giống như nhìn ra nghi ngờ cuar Rebecca, Lâm lão cuowif vui tươi hớn hở, hoàn toàn thu liễm phần khí độ và uy nghiêm lúc trước khi ông “Chấp chính”, chỉ để lại một phần kinh thế hòa ái dễ gần cùng với ôn hòa trải qua dãi dầu sương gió, “Đây là Rebecca đi, đừng thấy lão già ta liền như thấy quỷ, ta chỉ là đi ngang qua, Dật Nhi nó đã lâu không trở về, cho nên thuận tiện đi lên nhìn một cái. Con bé cháu này, xem bộ dáng này của cháu, nhất định vẫn là đang ghi hận lúc trước ta nghiêm khắc với cháu đi.”
“Chủ tịch, cháu nào dám. Cháu chỉ là kinh ngạc thôi. Không nghĩ tới lại nhìn thấy ngài ở chỗ này.” Khi Rebecca mới vừa tiến vào Điền Lâm, Lâm lão gia tử còn nắm mạch máu Điền Lâm, sau lại Lâm Dật dần dần như con ngựa hoang rong ruổi có thừa ở trên thương trường, Lâm lão gia tử mới lui vị đi hưởng thanh phúc.
“Đến có chuyện gì? Nói đi.” Lâm Dật ngẩng đầu lêntừ trong một đống văn kiện, ngay sau đó chân dài duỗi ra, thân thể cao dài đứng lên, từ ngăn kéo một bên lấy xì gà ra đưa cho Lâm lão gia tử, vừa hỏi Rebecca.
“Chính là về chuyện bóc lột của anh, mọi người có một ít ý tưởng như vậy, anh là ông chủ, nhìn xem có thể cho mọi người thực hiện được không. Có người muốn barbeque, có người muốn hát karaoke, có người muốn party……” Rebecca sợ hãi nói ra ý tưởng vô cùng kỳ quặc của cô. Phải biết rằng côcũng là mang áp lực đi lên, thật sợ bị Lâm Dật khinh bỉ.
“Cái này dễ làm. Các người trực tiếp tới sơn trang thì tốt rồi, cái gì cũng có. Ta sai người chuẩn bị một chút, buổi tối các người mang theo bạn bè trẻ tuổi lại đây thì tốt rồi. Các người tự chơi, cũng không cần gò bó cái gì.” Lâm lão gia tử nghe xong híp híp mắt, ngay sau đó mở miệng nói. Ông ngược lại muốn xem biện pháp giày vò của đám người trẻ tuổi này là như thế nào.
“Thật sao?” Rebecca khó có thể tin nhìn Lâm lão gia tử, ông lại có thể nguyện ý cho mượn sơn trang, thật là quá khiến người thụ sủng nhược kinh.
“Nếu ba đều nói như vậy, quyết định vậy đi. Đến lúc đó các người đừng đến trễ là được.” Lâm Dật cũng cảm thấy không tồi, dù sao nhân thủ trong sơn trang đầy đủ hết, cũng không cần anh lo lắng mang theo mọi người đi chợ.
“Cảm ơn chủ tịch, cảm ơn Lâm tổng, không còn chuyện gì, tôi liền đi xuống trước.” Rebecca chào hỏi liền rời đi.
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.