Editor: May
Đương nhiên, đối với chuyện tình cảm của Lâm Dật ông trước nay đều sẽ không quản quá nhiều. Ông hy vọng Lâm Dật có thể hưởng thụ được hôn nhân gia đình ấm áp và hạnh phúc, dù sao từ nhỏ cha mẹ nó đã mất, tuy rằng chính mình nỗ lực muốn mang hết thảy tốt nhất cho nó, nhưng có vài thứ không phải nỗ lực là có thể đạt thành.
“Các người đều đi xuống chơi đi, Kỳ Kỳ, cháu chờ một chút. Dật Nhi, cháu ôm Bảo Bảo cùng đi đi, xem thằng bé thích ăn cái gì.” Tuy rằng nhân từ, nhưnguy nghiêm giữa lời nói của Lâm lão gia tử lại là không giảm chút nào, phần tôn ngạo không cho phép kháng cự này khiến người không thể không vâng theo mệnh lệnh của ông.
Điền Kỳ Kỳ lập tức trở nên khẩn trương lên, cô sợ hãi liếc mắt nhìn Lâm Dật một cái, hy vọng có thể từ trong ánh mắt của anh tìm được một ít dũng khí, nhưng mà dư quang đảo qua chỉ là bóng dáng lãnh ngạo đĩnh bạt của anh, rời đi từng chút khỏi tầm mắt của mình.
“Cháu rất khẩn trương? Ta đã nói rồi, cháu không cần khẩn trương, xem nơi này trở thành nhà mình là được.” Lâm lão gia tử vẫn giống như trưởng bối để lộ ra ý chiếu cố, nhưng Điền Kỳ Kỳ rõ ràng cảm giác giữa lời nói thiếu một phần độ ấm.
“Ông Lâm, ông bảo cháu lưu lại là có chuyện gì sao?” Tay Điền Kỳ Kỳ nắm chặt lấy mép váy của mình, lòng bàn tay đã chảy ra một mảnh mồ hôi ướt lạnh. Gần như cũng không dám hít thở thật sâu, càng không dám nhìn dung nhan khôn khéo cơ trí kia của ông, sợ một khi cô nhìn thẳng ông, tâm sự của mình liền sẽ bị ông nhìn thấu.
“Cháu đứa nhỏ này, ta làm cháu sợ hãi như vậy sao? Hay là trong lòng cháu ẩn dấu quá nhiều chuyện?” Ông Lâm ngược lại có vẻ vô cùng lãnh đạm, từ từ mà nhấp một ngụm trà còn bốc khí nòng, giọng nói không có một chút phập phồng.
“Không, không có.” Điền Kỳ Kỳ cũng cầm cái ly ở bên cạnh ra, ra vẻ bình tĩnh mà uống một ngụm nước.
“Không có liền không có, khẩn trương như vậy làm cái gì. Nếu gặp được khó khăn gì, có thể nói với lão già như ta. Về phần Dật Nhi, từ trước đến nay thằng bé làm việc tương đối nghiêm túc, cũng tương đối liều mạng. Nếu nó nghiêm khắc với cháu chút, còn hy vọng cháu có thể thông cảm nhiều hơn. Ở trên một số việc, ta hy vọng cháu có thể giúp đỡ nó một chút.” Ánh mắt thâm triệt mà nhạy bén của Lâm lão gia tử vẫn luôn dừng lại ở trên người cô, ánh mắt tinh thâm khi thì phát tán khi thì tụ lại, giống như muốn đều nhìn thấu Điền Kỳ Kỳ từ trong ra ngoài.
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.