Editor: May
“Lâm tổng!” Tựa hồ không có dự đoán được anh sẽ đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, dẫn phát một trận xôn xao nho nhỏ.
“Không có việc gì, tất cả mọi người đều làm việc đi. Tôi đến xem.” Tầm mắt nhạy bén của Lâm Dật đảo qua văn phòng to như vậy, rốt cuộc phát hiện bộ dáng cúi đầu ảo não của Điền Kỳ Kỳ ở trong một góc, có lẽ là nghĩ quá mức nhập thần, đến anh tới đều không có phát hiện. Có người thấy anh, muốn nhắc nhở Điền Kỳ Kỳ, Lâm Dật lại làm động tác im tiếng ý bảo không cần đi quấy nhiễu cô.
Sau đó anh nhẹ nhàng bước lên, đi về phía trước.
Kính đen Điền Kỳ Kỳ đeo đều sắp rơi xuống chóp mũi, tay trái chống đầu, tay phải nắm bút thỉnh thoảng lại vẽ trên giấy, giữa mày bóng loáng giờ phút này lại gắt gao nhíu lại, hiển nhiên là ý nghĩ gặp bình cảnh. Hiểu được áp lực giờ phút này trong lòng cô, trong lòng Lâm Dật có chút tư vị nói không nên lời.
“Giấy không có thù oán với cô đi, đều sắp bị cô chọc thủng.” Thấy cô dùng ngòi bút dùng sức ấn vuốt trên giấy, giọng nói không lạnh không đạm của Lâm Dật vâng lên, mắt đen âm trầm giảm đi vài phần tinh nhuệ sắc bén.
Điền Kỳ Kỳ cả kinh, không hề dự đoán được đột nhiên sẽ có tiếng nói chuyện ở bên tai cô, nhẹ buông tay, bút lập tức rơi xuống trên bàn, đầu cô cũng thiếu chút nữa rơi xuống, bĩu môi vừa định muốn mở miệng oán giận, lại thấy được dung nhan điêu luyện sắc sảo kia của Lâm Dật, thoáng chốc trở nên á khẩu không trả lời được.
“Tôi có đáng sợ như vậy sao, làm cô đại kinh thất sắc.” Ma âm lãnh mị, mang theo hơi thở tà ácgiống như Satan, phiêu tán ở bốn phía của cô, làm suy nghĩ vốn hỗn loạn của cô trở nên càng thêm hỗn độn không chịu nổi.
Điền Kỳ Kỳ tháo mắt kính xuống, theo thói quen bĩu môi, anh xuất hiện quả thực chính là kinh hách được không. Trên mặt lại là bất động thanh sắc, chỉ ngơ ngác đứng ở trước mặt anh
“Thiết kế đến đâu rồi?” Lâm Dật thu liễm một tia hài hước cuối cùng, không chút cẩu thả hỏi.
Điền Kỳ Kỳ quẫn bách nhìn nhìn sọt giấy vứt đầy cuộn giấy vo tròn, đều là tác phẩm thất bại của cô, anh đều đã nhìn thấy, này không phải biết rõ cố hỏi ư! TruyenLau
“Đi thôi.” Lâm Dật rút ra bút bị cô cầm lại, lôi kéo cô liền đi ra ngoài.
“A? Đi đâu?” Điền Kỳ Kỳ bị cử chỉ không thể hiểu được của anh làm cho không hiểu ra sao, loại tình huống trước mắt này, anh còn muốn lãng phí thời gian của cô sao?
“Đừng nói nhảm nhiều như vậy.” Lâm Dật thấp mắng một tiếng, lười giải thích với cô nhiều như vậy.
TruyenLau
“Nhưng còn chưa tới thời gian tan tầm đâu!” Điền Kỳ Kỳ nhỏ giọng nói thầm một câu.
“Tôi là ông chủ!” Lâm Dật quả thực muốn điên.
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.