Editor: May
Ở khi biết được cô yêu đương ở đại học, anh còn khờ dại nghĩ, nếu chính mình không ở bên người cô, nếu có người có thể tạm thời thay thế mình tới chiếu cố cô, như vậy trong lòng anh cũng có thể yên tâm không ít. Chờ sau khi anh trở về, anh có lòng tin dùng mười mấy năm tình cảm tới vãn hồi cô.
Nhưng mà sự tình phát triển xa xa ra ngoài dự đoán của anh, mẹ mất, bạn trai rời đi, mà ngay sau đó Điền Kỳ Kỳ cũng biến mất ở trong phạm vi tin tức của anh. Vài năm sau trong lúc vô ý tìm được cô, lại thấy được đứa bé đáng yêu mà lanh lợi bên người cô. Anh có quá nhiều quá nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng cuối cùng đều không hỏi gì. Đôi mắt tỏa sáng đen như mực giống như ngọc thô chưa mài dũa của Điền Bảo Bảo lay động tâm hồn anh, làm anh không chút do dự tiếp nhận bé. Sau đó, mãi cho đến hiện tại……
Xuyên thấu qua kính chiếu hậu nhìn Điền Kỳ Kỳ và Điền Bảo Bảo ngồi ở trong xe anh, bộ dáng hai mẹ con ngẫu nhiên vui đùa ngẫu nhiên đánh nhau, làm trong lòng anh chợt sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn. Anh thật hy vọng con đường này không có điểm cuối, liền vẫn luôn đi như vậy…… khóe môi xinh đẹp cố ý vô tình phác hoạ ra một nụ cười nhẹ, nhàn nhạt mà biến mất ở trong ánh mặt trời nhàn nhạt trong sáng……
Khắp nơi trong công viên trò chơi đều là cảnh tượng bọn nhỏ truy đuổi vui đùa ầm ĩ, Điền Bảo Bảo vừa xuống xe cũng hoàn toàn buông ra bắt đầu vui vẻ.
“Chú còn tưởng rằng thiên tài không đi con đường tầm thường chứ! Hóa ra cũng thích những trò chơi nhược trí của trẻ con này.” Dịch Thần sờ sờ cái mũi, mang theo vài phần hài hước cười nhạo Điền Bảo Bảo.
Điền Bảo Bảo nghe tiếng xoay người qua, nhảy nhót mà lại chạy về, “Chú Dịch Thần, chú đã quên một chuyện, cháu là thiên tài, nhưng cháu cũng là trẻ con. Cháu không thể bởi vì chính mình là thiên tài hiểu được quá nhiều, liền mất đi thiên tính của một đứa bé, từ bỏ làm một đứa bé có thể có được phản nghịch, tùy hứng, làm nũng. Bằng không cháu di thế độc lập, có vẻ tịch mịch cỡ nào a.” Điền Bảo Bảo lôi kéo cánh tay Dịch Thần, thao thao bất tuyệt biện giải. Giọng nói non nớt, ngữ điệu già dặn, làm Dịch Thần “Cam bái hạ phong” lắc lắc đầu. May mắn anh đã quen, nếu đổi là người khác, chỉ sợ sẽ bị thao thao bất tuyệt của Điền Bảo Bảo dọa nhảy dựng. “Cháu thật đúng là ‘ lời nói không dọa chết người sẽ không thôi ’.” Dịch Thần tràn đầy yêu thương nhéo nhéo mũi bé, một phen bế Điền Bảo Bảo lên đi vào công viên giải trí.
- Chương 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
- Chương 1-2: Tiểu dẫn (cuối)
- Chương 1-3
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65:
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
Mẹ Bỏ Qua Cho Daddy Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.