Mộng Cũ Chưa Tàn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộng Cũ Chưa Tàn

Chương 1



Sống chung với Thương Mặc Ngôn được ba năm, cuối cùng tôi cũng mang thai.

Anh từng nói, chỉ cần tôi có thai, anh sẽ cưới tôi về làm vợ.

Tôi cầm tờ kết quả khám thai đến câu lạc bộ tìm Thương Mặc Ngôn.

Không ngờ lại nghe thấy mấy người bạn thân của anh đang cười nhạo tôi:

“Con ngốc Hứa Linh Vi lại đi siêu âm nữa rồi, cô ta thật sự muốn sinh con cho cậu đấy.”

Thương Mặc Ngôn cười cợt, không chút để tâm:

“Muốn thì có ích gì?

Cho dù thật sự có thai, tôi cũng không để cô ta sinh ra đứa bé đâu.

Chỉ có kiểu phụ nữ thông minh sắc sảo như Dao Dao mới xứng đáng sinh con cho tôi.”

Tôi vừa khóc vừa hỏi ba mẹ phải làm sao đây?

Ba mẹ mừng đến không khép miệng lại được:
Website TruyenLau.com
“Đang định khuyên con nên giữ con mà bỏ cha đây. Nhà họ Hứa ta cuối cùng cũng có người nối dõi rồi!”

Vào ngày Thương Mặc Ngôn rầm rộ tổ chức sinh nhật cho Hứa An Dao

Tôi lặng lẽ rời khỏi căn biệt thự đã sống suốt ba năm trời.

Về sau, Thương Mặc Ngôn lần đến quê nhà tìm tôi.

Ba mẹ tôi hợp sức đuổi anh ra ngoài:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đừng hòng dụ dỗ cháu gái vàng nhà tôi nữa!”

1

Tôi bị hội chứng buồng trứng đa nang, kinh nguyệt luôn không đều, rất khó mang thai.

Thương Mặc Ngôn từng hứa, chỉ cần tôi có thai, anh sẽ cưới tôi về làm vợ.

Mỗi lần trễ kinh hơn hai tháng, tôi lại phải đến bệnh viện siêu âm xem có thai không. TruyenLau

Không ngờ lần này thực sự có rồi.

Tôi mừng rỡ cầm tờ giấy kết quả đến câu lạc bộ tìm Thương Mặc Ngôn.

Cửa phòng bao chưa đóng kỹ, tôi vừa đến trước cửa đã nghe thấy bạn thân của Thương Mặc Ngôn , Hà Chỉ đang cười nhạo tôi.

“Con ngốc nhà cậu lại đi siêu âm nữa rồi. Nó phát điên vì muốn gả cho cậu đấy.”

Bạn bè của Thương Mặc Ngôn đều là những người tốt nghiệp từ các trường đại học hàng đầu thế giới.

Họ đặc biệt coi thường một người bình thường như tôi , tốt nghiệp đại học bình thường, chỉ số thông minh và cảm xúc cũng bình thường.

Người khinh thường tôi nhất chính là Hà Chỉ.

Anh ta luôn dùng những từ ngữ đầy tính sỉ nhục như “đồ ngốc”, “đồ ngu” để gọi tôi.

Thương Mặc Ngôn chưa bao giờ đứng ra bênh vực tôi.

Thậm chí còn hùa theo họ, gọi tôi là “cô ngốc nhỏ” hay “mỹ nhân ngốc”.

Tôi từng vì chuyện này mà giận anh rất nhiều lần, nhưng anh chẳng bao giờ thay đổi.

Anh chỉ nói tôi hẹp hòi, không biết bao dung.

Bây giờ tôi đã mang thai rồi.

Vì đứa bé, chắc Thương Mặc Ngôn cũng sẽ đối xử tốt với tôi hơn.

Chờ đến khi chúng tôi kết hôn, mấy người bạn kia có khinh thường tôi thế nào thì cũng phải gọi tôi một tiếng “chị dâu” hay “em dâu”.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, chuẩn bị đẩy cửa bước vào.

Lúc đó lại nghe thấy tiếng cười cợt của Thương Mặc Ngôn:

“Chỉ biết muốn thì được gì?

Cô ta có bệnh, không mang thai nổi đâu.

Chính vì biết cô ta không sinh được con, nên tôi mới lấy chuyện đứa bé ra dụ cô ta nghe lời mà bám theo tôi thôi.”

Anh… đang dụ tôi sao?

Tình yêu ngọt ngào mà tôi tưởng chỉ là một cuộc đơn phương ngu muội.

Người ta chưa từng có ý định cưới tôi.

Tất cả niềm vui và hy vọng đều hóa thành đau đớn.

Tờ giấy xét nghiệm mỏng manh bỗng như nặng ngàn cân, suýt chút nữa tôi không cầm nổi.

2

Hà Chỉ lại hỏi:

“Nếu cô ta thật sự có thai thì sao?

Cậu không định cưới một đứa ngốc ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng có gì như cô ta đấy chứ?

Nói về gia thế, ngoại hình, năng lực hay thủ đoạn, cậu đều thuộc hàng đỉnh trong giới chúng ta.

Không thể để một người nông cạn và ngu ngốc như cô ta trói buộc được.”

Thương Mặc Ngôn cười cợt không chút nghiêm túc:

“Sao có thể chứ?

Dù thật sự có thai, tôi cũng sẽ không để cô ta sinh ra đứa bé.

Chỉ có kiểu phụ nữ thông minh, sắc sảo như Dao Dao mới xứng đáng sinh con cho tôi.”

Hứa An Dao?

Thiên tài học bá từng nổi tiếng khắp Thượng Hải.

Cũng là bạn học của Thương Mặc Ngôn khi anh du học nước ngoài.

Thương Mặc Ngôn từng theo đuổi cô ấy, nhưng cô có chí hướng cao, không muốn làm vợ hiền bên cạnh anh.

Không ngờ đến giờ anh vẫn còn vương vấn cô ta.

Có gì đó trong tôi muốn bật trào ra, tôi giơ tay lên bịt chặt lấy nó.

Mẹ từng nói, nước mắt phụ nữ là những hạt ngọc quý, đừng bao giờ rơi vì kẻ không xứng đáng.

Nghe nói mỗi người đàn ông thành đạt đều có ba người phụ nữ bên cạnh.

Một người vợ để mang về ra mắt gia đình, một người tình bên cạnh để hầu hạ ân cần, và một bóng hình khắc cốt ghi tâm ở nơi xa.

Ba năm qua, tôi vẫn luôn là người tình, chứ chưa từng là vợ.

Thương Mặc Ngôn dỗ dành tôi, chỉ vì muốn tôi ngoan ngoãn hầu hạ, thỏa mãn mọi nhu cầu của anh.

Trong mắt đám người tinh anh ấy, tôi vĩnh viễn chỉ là món đồ chơi không thể đặt lên bàn.

Trong nhà, tôi cũng từng là công chúa được cưng chiều trăm bề cơ mà.

Tại sao chỉ vì yêu một người đàn ông, mà tôi lại bị hạ thấp đến thế?

Hà Chỉ hỏi Thương Mặc Ngôn khi nào thì mới chia tay với tôi.

“Loại phụ nữ ngu ngốc như vậy mà cậu cũng ngủ được suốt ba năm. Không chán sao?”

Đã chán chưa?

Tôi bất an nhìn về phía Thương Mặc Ngôn.

Anh nửa nhắm mắt, tựa người vào ghế sofa trầm ngâm một lúc, đôi môi mỏng gợi cảm hơi nhếch lên:

“Cũng có hơi chán rồi.”

Móng tay bị bẻ bật lên, m/á/u tươi trào ra không ngừng, nhưng tôi lại hoàn toàn không cảm thấy đau.

Hứa An Dao nói đúng.

Gương mặt đẹp thì ai cũng giống nhau, nhưng tâm hồn thú vị thì ngàn người mới có một.

Dù có xinh đẹp đến đâu, nhìn lâu rồi cũng sẽ chán.

Hà Chỉ cười nói:

“Vậy cậu nhanh lên.

Chia tay đi rồi tôi sẽ giới thiệu cho cậu một cô vừa đẹp vừa thông minh.

Tuổi cậu cũng nên lập gia đình rồi.”

Thương Mặc Ngôn gật đầu không chút do dự.

Tôi lặng lẽ xoay người rời đi. Không làm kinh động bất kỳ ai.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu