Mộng Cũ Chưa Tàn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộng Cũ Chưa Tàn

Chương 6

Ngày thứ hai sau khi về nhà, ba mẹ tôi tổ chức một buổi tiệc rửa bụi thật long trọng.

Ai cũng biết tôi mang thai về nhà, nên bà con thân thích đều kéo đến thăm.

Ba mẹ tôi hớn hở khoe với mọi người về chỉ số IQ của cha đứa bé, anh học ở trường nào, vóc dáng thể chất ra sao…

Khoe đến mức khiến đám thân thích ghen tị không thôi.

Có một người không biết điều buột miệng hỏi:

“Người đàn ông giỏi như vậy, sao Vi Vi lại nỡ lòng bỏ anh ta?”

Tôi ngượng chín cả mặt.

Thật sự không dám nói là… người ta mới là người bỏ tôi.

Ba tôi hắng giọng một cái:

“Chồng có tốt mấy thì cũng đâu bằng ba mẹ?

Thượng Hải cách chỗ mình xa như vậy, nếu Vi Vi lấy chồng đi rồi, hai vợ chồng tôi một năm gặp được nó mấy lần?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mượn giống sinh con là được rồi. Chứ sao có thể bỏ mặc ba mẹ đã nuôi dưỡng mình hai mươi mấy năm chứ!”

Đúng là ba tôi người làm kinh doanh, ăn nói khéo không ai bằng.

Dăm ba câu đã biến tôi từ một người phụ nữ bị bỏ rơi thành một đứa con gái trọng tình hiếu nghĩa.

Nói như thể tôi thật sự vì ba mẹ mà quyết định giữ con bỏ cha.

Các cô dì chú bác nhao nhao phụ họa, còn bảo con cháu trong nhà nên học theo tôi. TruyenLau

“Chỉ mượn giống rồi về, đừng có tin mấy cái tình yêu lãng mạn vớ vẩn. Toàn là lừa mấy đứa con gái non nớt.”

“Mượn giống thì phải nhìn thể chất với đầu óc. Đừng chỉ nhìn cái mặt. Đẹp trai thì để ngắm thôi, chẳng hữu ích gì.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Thật ra tôi cũng không đồng tình lắm với mấy câu đó.

Chứ không nhìn mặt thì nhìn cái gì?

Đàn ông mà xấu quá thì ai mà xuống tay cho nổi?

Còn chuyện đừng tin vào tình yêu thì… tôi tin thật đấy.

Trên đời này làm gì có nhiều tình yêu kiên định đến c/h/ế/t như trong truyện.

Phần lớn chỉ là tính toán và dối trá.

Con gái rất dễ bị lời ngon tiếng ngọt mê hoặc, mơ mơ màng màng mà trao hết trái tim mình.

Ví dụ như tôi.

Trước khi lên Thượng Hải, ba mẹ đã dặn dò kỹ lưỡng như thế,

Vậy mà tôi vẫn bị Thương Mặc Ngôn dụ đến “mù đường”.

Mẹ tôi lại bắt đầu thao thao bất tuyệt:

“Hầu hạ cha mẹ ruột mình thì thoải mái biết mấy?

Chứ gặp cha mẹ chồng khó tính thì suốt ngày nhìn sắc mặt người ta, có khi còn xúi con trai xử lý con dâu một trận.

Con gái nhà mình ai cũng được nâng như nâng trứng, làm sao chịu nổi mấy thứ ấm ức ấy?”

Đám bà con liên tục gật đầu tán đồng.

Đám con gái trẻ thì không phục lắm.

“Con gái lớn lên là để sống cuộc đời của chính mình, sao có thể cả đời chỉ xoay quanh ba mẹ?”

“Chị Vi Vi ơi, chị không cần anh ta thì nhường cho em đi. Em muốn an ủi trái tim tổn thương của anh ấy.”

“Em cũng muốn thử một lần. Cuộc đời chưa bị tra nam tổn thương thì chưa gọi là trọn vẹn!”

Tôi…

Mấy cô gái bây giờ dễ thương quá mức.

“Tốt nhất là thôi đi. Tôi sợ nhổ củ cải mà kéo theo cả bùn, lỡ tự phơi bày mình thì khổ.”

Nhưng mấy chị em cứ nằng nặc đòi tôi cho số liên lạc của anh ta.

Còn nói sẽ giúp tôi “báo thù”.

Lúc đó, một nhân viên phục vụ bước vào:

“Cô Hứa, bên ngoài có một người họ Thương tìm cô.”

Tôi giật mình đến mức suýt trượt khỏi ghế.

Sao anh ta lại tìm tới đây nhanh vậy rồi?!

12

Ba mẹ tôi phản ứng còn dữ dội hơn cả tôi.

“Cái gì? Nó còn dám mò đến đây hả? Mọi người cầm đồ lên, đánh đuổi nó đi cho tôi!”

“Đàn ông theo tôi ra chắn cửa, phụ nữ ở lại bảo vệ con gái yêu của tôi.

Lỡ nó giở trò điều hổ ly sơn thì con gái với cháu vàng của tôi mất tiêu cả lũ!”

Tôi thầm bật cười, ba mẹ đúng là nhạy cảm quá mức.

Người ta chán tôi từ lâu, giờ đã có người phụ nữ khác hợp ý hơn để làm mẹ đứa con của anh ta, mẹ con tôi chẳng còn giá trị gì nữa.

Chắc lần này anh ta đến là để ép tôi phá thai.

Bệnh viện đông người, chuyện tôi mang thai sớm muộn cũng sẽ bị lộ, chỉ là không ngờ anh ta biết nhanh đến vậy.

Mấy chị em tụ lại bên cửa sổ hóng chuyện, thỉnh thoảng lại trầm trồ bình phẩm:

“Đẹp trai thật đấy! Nhìn là muốn leo lên người.”

“Xem đàn ông thì không thể chỉ nhìn mặt, còn phải nhìn vai, eo, mông với chân nữa.

Giờ nhiều anh chỉ được cái mã, dùng chẳng ra gì. Chị đây có kinh nghiệm…”

Phụ nữ mà bình phẩm đàn ông thì cũng chuyên nghiệp không kém ai.

Chị lớn dạy em nhỏ, hướng dẫn thực tế, phân tích kỹ càng.

Lúc đầu còn có vài cô dì đứng tuổi tỏ ý chê bai, sau rồi cũng gia nhập cuộc vui, cùng nhau trao đổi kinh nghiệm sống.

Tôi có cảm giác như mình đang tham dự một hội thảo học thuật sôi nổi.

Mọi u ám cuối cùng trong lòng tôi đều tan biến hết.

Đàn ông thì cũng chỉ đến thế thôi.

Họ tụ tập rồi nói xấu phụ nữ được, thì cớ gì phụ nữ không được phép bình phẩm lại?

Thương Mặc Ngôn nhắn tin cho tôi:

【Chuyện hôm đó em nghe thấy không phải lời thật lòng. Anh yêu em, muốn cưới em. Làm ơn, gặp anh một lần được không?】

Tôi trả lời:

【Nhưng em không còn yêu anh nữa rồi. Mình chia tay đi.】

Gửi xong, tôi tháo luôn thẻ sim khỏi điện thoại.

Thật hay giả, yêu hay không yêu, tất cả đều đã là chuyện của quá khứ.

Giờ tôi chỉ muốn ở bên ba mẹ, an ổn sinh đứa con này, rồi thử sức tiếp quản việc kinh doanh của gia đình.

Dù đầu óc tôi không nhanh nhạy, tiếp thu cũng chậm, nhưng chăm chỉ thì có thể bù lại.

Chuyên ngành tôi học chẳng liên quan gì đến công việc hiện tại, ngày đầu đến công ty, tôi mù tịt chẳng hiểu gì.

Ba mẹ dạy tôi từng chút một, bắt đầu từ những việc đơn giản như làm bảng tính.

Anh chị em họ cũng lập nhóm riêng, chia sẻ kinh nghiệm cho nhau.

Cuối tuần, cả nhà rủ nhau chơi bài, uống trà, xem phim…

Cuộc sống cứ thế nhẹ nhàng, đơn giản, mà hạnh phúc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu