Tiệc thôi nôi của Dịch Nhi được tổ chức rất long trọng, hai nhà Thương Từ thi nhau tặng quà cho con trai.
Đám anh em của Thương Mặc Ngôn cũng kéo đến đủ cả.
Ai nấy gặp tôi đều rất khách sáo, gọi là “chị dâu” hoặc “em dâu”.
Cả Hà Chỉ cũng riêng chuẩn bị một phần quà hậu hĩnh để tạ lỗi.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh ta, tôi lại nhớ tới những gì anh ta từng làm tổn thương tôi, đến nụ cười cũng không thể gượng nổi.
Trong tiệc, bố mẹ Thương Mặc Ngôn hỏi:
“Bao giờ hai đứa kết hôn vậy?
Cứ dây dưa thế này không phải cách hay.
Mặc Ngôn nhà chúng tôi cũng không thể mãi ở rể nhà người khác không danh không phận.”
Ép cưới trước mặt bao người sao?
Vở kịch hay cuối cùng cũng tới hồi cao trào.
Tôi liếc nhìn Thương Mặc Ngôn đang dùng ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn tôi, rồi mỉm cười nhàn nhạt:
“Vậy thì phiền hai người đưa anh ta về Thượng Hải đi. Dù ba mẹ tôi có ý định tuyển rể, nhưng bản thân tôi chưa từng có suy nghĩ kết hôn.” TruyenLau
Tất cả sự dung túng trước kia chỉ là để anh ta toàn tâm toàn ý giúp công ty nhà tôi.
Cũng là để hôm nay, tôi có thể trước mặt mọi người, giáng một cú thật đau vào mặt anh ta.
Sắc mặt Thương Mặc Ngôn tái nhợt, run rẩy kéo tay tôi:
“Vi Vi, em đang nói bậy gì thế?
Ba vợ đã hứa với anh một năm, anh đều đã làm được, chúng ta nên kết hôn rồi chứ.” TruyenLau
Tôi lạnh lùng rút tay lại:
“Phó tổng Thương, hợp đồng một năm đã hết. Chúng tôi không gia hạn.”
Một năm qua, những gì cần học chúng tôi đều đã học xong.
Thương Mặc Ngôn đối với chúng tôi đã hết giá trị.
Mà thứ hết giá trị lại chướng mắt, thì tất nhiên phải vứt sớm. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thương Mặc Ngôn đau đớn vô cùng, hỏi vì sao tôi vẫn không thể tha thứ cho anh ta.
Tôi cười vô tâm vô phế:
“Tôi đã sớm nói rồi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Cho dù anh có g/i/ế/t c/h/ế/t Hứa An Dao, cắt đứt với đám bạn năm xưa, dốc hết sức mình giúp công ty tôi phát triển lớn mạnh, tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh.”
“Anh có thể chọn rời đi, hoặc tiếp tục quỳ mà liếm.”
Tôi cố tình nhấn mạnh hai từ “quỳ mà liếm”, khiến người thân nhà họ Thương giận sôi m/á/u.
“Cô là cái thá gì mà xứng đáng để Mặc Ngôn nhà chúng tôi quỳ liếm?”
“Thương Mặc Ngôn, nếu là đàn ông thì mau về Thượng Hải với chúng tôi đi.”
“Mặc Ngôn, tôi đã nói rồi, cô ta không xứng với cậu đâu. Đừng phí thời gian vào người như thế.”
…
Thương Mặc Ngôn không để tâm đến những lời khuyên can đó, quay sang tìm ba tôi để thực hiện lời hứa:
“Con yêu cô ấy, con muốn cưới cô ấy.
Trước kia chúng ta đã ký hợp đồng, chỉ cần con hoàn thành mọi điều kiện, chú sẽ cho con làm rể họ Từ.
Xin chú giữ lời, cho phép con và Vi Vi đi đăng ký kết hôn.”
Ba tôi kéo ra một cô gái đã chuẩn bị từ trước:
“Đây là con gái nuôi thứ hai của tôi, Từ Du Du. Nếu cậu muốn lấy cô ấy, có thể đi đăng ký ngay.”
Thương Mặc Ngôn ngã quỵ xuống, cười khổ không dứt.
“Thì ra từ đầu các người chưa từng định để tôi và Vi Vi quay lại.
Chỉ là lợi dụng tài năng của tôi để đẩy công ty các người lên một tầm cao mới, đúng không?”
Ba tôi cười nhạt:
“Thương tổng quả là thông minh. Con gái nhà tôi đúng là không xứng với cậu, vậy cũng không làm lỡ dở cậu nữa. Mau quay về Thượng Hải đi.”
Thương Mặc Ngôn vốn đã kiệt sức vì tăng ca liên tục suốt một tháng, nghe mấy câu nói đó xong thì tức đến ngất lịm.
Gia đình họ Thương nhân lúc anh ta bất tỉnh đã đưa anh ta về lại Thượng Hải.
Trước khi đi, họ không quên để lại không ít lời đe dọa.
Tôi chẳng để tâm câu nào.
Càng không có được, càng khó quên.
Thương Mặc Ngôn vẫn sẽ tiếp tục bảo vệ mẹ con tôi.
Dù anh biết không có kết quả, cũng sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương chúng tôi.
Anh chỉ trách mình, ân hận vì những gì đã làm.
Trên đời làm gì có chuyện “gương vỡ lại lành”?
Trong truyện, Từ Đức Ngôn cuối cùng cũng tìm thấy công chúa Nhạc Xương, hai người đoàn tụ.
Nhưng rồi họ vẫn không thể bên nhau.
Từ Đức Ngôn xuất gia, còn công chúa Nhạc Xương thì quay lại nhà họ Dương.
Vợ chồng suốt đời chia cách, chẳng bao giờ gặp lại.
HẾT
Mộng Cũ Chưa Tàn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Mộng Cũ Chưa Tàn
Chương 10
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn