Mộng Cũ Chưa Tàn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộng Cũ Chưa Tàn

Chương 7

Khi tôi mang thai tám tháng, Thương Mặc Ngôn lại xuất hiện.

Nửa năm không gặp, anh ta gầy đi nhiều.

Quầng thâm mắt đậm, cả người trông tiều tụy, thiếu sức sống.

Trong lòng tôi thoáng qua một tia xót xa, nhưng tôi lập tức quay đầu đi, không để bản thân yếu lòng.

Tôi biết rõ đây là chiêu khổ nhục kế của anh ta, tôi không thể mềm lòng được.

Thương Mặc Ngôn ôm một bó hoa, quỳ một gối xuống trước mặt tôi:

“Vi Vi, em tha thứ cho anh đi. Anh thật sự yêu em. Không thể sống thiếu em.”

Những lời dỗ dành như thế, anh ta từng nói không biết bao nhiêu lần.

Chỉ có lần này là hèn mọn nhất.

Có cảm giác như một vị thần vì yêu mà ngã khỏi thần đàn, đầy rạn vỡ và tuyệt vọng.

Em họ tôi lập tức phì một tiếng khinh miệt:

“Yêu đương cái gì chứ! Tôi thấy anh là muốn đến giành con thì có!”

Nó bị ba mẹ tôi “tẩy não” dữ dội, suốt ngày canh chừng sợ Thương Mặc Ngôn đến cướp con.

Thương Mặc Ngôn ném một chiếc hộp đồng hồ cho nó:

“Cho tôi nói chuyện với Vi Vi một lát được không? Chỉ một lúc thôi.”

Em họ tôi vừa mở hộp ra nhìn, mắt sáng rực lên vì mừng rỡ:
TruyenLau
“Mười phút!”

Tôi tức đến muốn nổ tung.

“Sao em dễ bị mua chuộc vậy? Một cái đồng hồ là đủ mua lòng em à?!”

Nó cười hì hì:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không ít đâu. Hơn một trăm triệu đó.”

Tôi nhói lòng.

Một người xa lạ mà anh ta có thể tặng món đồ hơn một trăm triệu không chớp mắt.

Vậy mà ngày lễ ngày Tết lại tặng tôi toàn đồ giả, để tôi bị thiên hạ chê cười.
TruyenLau
Trong lòng anh ta, tôi chẳng đáng một xu sao?

Giờ đến cầu xin quay lại thì tặng người ta đồng hồ, còn tôi thì chỉ được bó hoa?

Đầu anh ta bị u não chiếm chỗ rồi à?

Thấy sắc mặt tôi lạnh lẽo, Thương Mặc Ngôn cuống lên:

“Vi Vi, anh lại làm sai gì rồi sao?”

“…”

Chúng tôi đã chia tay rồi, tôi đâu còn tư cách phán xét chuyện của anh?

“Vi Vi, giữa chúng ta có quá nhiều hiểu lầm.

Anh muốn giải thích.

Thứ nhất, hôm đó ở câu lạc bộ, những gì anh nói đều là lời dối lòng.

Anh thật sự yêu em, chưa bao giờ muốn chia tay.

Thứ hai…”

Tôi ngắt lời anh ta:

“Nhưng sự chê bai của anh đối với tôi là thật!

Anh thấy tôi chỉ được cái mã, vô dụng bên trong.”

Thời gian này tôi đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Tình cảm của Thương Mặc Ngôn dành cho tôi là thật.

Anh ta không hề yêu Hứa An Dao như tôi từng tưởng, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện cầu hôn cô ta.

Nếu không, Hứa An Dao đã chẳng phải dùng lời nói để ép tôi tự rút lui.

Nhưng chuyện anh ta tặng tôi đồ giả là thật, xem thường tôi cũng là thật.

Chỉ cần bấy nhiêu thôi, tôi đã không thể tha thứ được rồi.

Thương Mặc Ngôn đau khổ đến tột cùng, bờ vai từng thẳng tắp nay cũng gục xuống.

Anh như một tội nhân mang án nặng, quỳ rạp dưới chân tôi, cầu xin tha thứ.

“Xin lỗi… là anh sai… anh không nên…”

“Tốt nhất anh nên đi đi.

Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời giải thích nào nữa.

Chúng ta đã kết thúc rồi.

Tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới.

Anh cũng nên hướng về phía trước đi.”

Thương Mặc Ngôn ôm lấy chân tôi, nức nở cầu xin:

“Anh không thể hướng về phía trước, anh chỉ muốn được ở bên em.”

“Nhưng tôi không còn yêu anh nữa rồi.”

Ở bên anh, tôi lúc nào cũng lo sợ, sợ bị bạn bè anh chê cười, sợ bị những người phụ nữ khác chen chân.

Sau khi rời xa anh, ai nấy đều đối xử với tôi dịu dàng, ai cũng muốn lấy lòng tôi.

Thương Mặc Ngôn vẫn còn muốn níu kéo, em họ tôi lập tức bước tới chặn lại.

“Hết giờ rồi, mau đi đi!”

14

Nửa tháng sau, Hứa An Dao xuất hiện.

Trông cô ta còn tiều tụy, thảm hại hơn cả Thương Mặc Ngôn.

Vừa gặp tôi, cô ta cúi người chín mươi độ, xin lỗi.

“Xin lỗi.”

Tôi chẳng buồn nể mặt lấy một chút.

“Không cần. Tôi chỉ xem như mình từng bị chó cắn. Giờ con chó đó cũng gặp báo ứng rồi, tôi cũng chẳng thèm chấp.”

Hứa An Dao giờ đã chẳng còn chút kiêu ngạo nào, khúm núm van xin tôi tha thứ.

Nghe cô ta nói xong, tôi mới biết cái vẻ thanh cao bề ngoài kia thực chất lại là một con người giả dối và tham lam đến mức nào.

Lúc Thương Mặc Ngôn tỏ tình với cô ta, cô ta muốn dạy dỗ cái tính thiếu gia của anh ta nên cố ý từ chối.

Sau này thấy anh ta ở bên tôi thì lại hối hận.

Nhưng cô ta không chịu cúi đầu xin quay lại, liền xúi giục đám bạn của Thương Mặc Ngôn bắt nạt tôi, muốn ép tôi tự động rút lui.

Không ngờ Thương Mặc Ngôn lại rất cưng chiều tôi, lúc nào cũng bảo vệ, giữ thể diện cho tôi trước mặt người khác.

Cô ta mãi mà không chen chân vào được.

Đến sinh nhật Thương Mặc Ngôn, tôi tặng một chiếc đồng hồ trị giá hơn 900 triệu.

Hứa An Dao liền xúi dì ruột cô ta là dì Ngô tráo đồ của tôi.

Bạn bè của Thương Mặc Ngôn thấy chiếc đồng hồ giả, liền cho rằng tôi là loại “đào mỏ” giả làm con nhà giàu, vì tiền mà tiếp cận anh ta.

Thương Mặc Ngôn bị mất mặt trước bạn bè, tức đến phát điên.

Dưới sự xúi giục của bọn họ, anh ta tặng tôi một sợi dây chuyền đá quý giả để trả đũa.

“Trừ sợi dây chuyền đó ra, những món trang sức còn lại anh ấy tặng chị đều là hàng thật.

Nhưng chị lại cứ thích đeo cái dây chuyền giả đó nhất.”

Đó là món trang sức đầu tiên anh ta tặng tôi, nên tôi luôn coi như báu vật, đi đâu cũng mang theo.

Không ngờ…

Để cầu xin tha thứ, Hứa An Dao tự tát mình liên tục.

“Lúc đó tôi nói dối chị hết.

Anh ấy chưa bao giờ tặng tôi trang sức.

Cũng chưa từng đón đưa tôi, càng không tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi.

Tất cả đều là tôi bịa ra. Là tôi sai rồi, xin chị tha thứ cho tôi…”

Tôi nhìn ra được cô ta thật sự đã đến đường cùng.

Nhưng tôi không muốn tha thứ.

Tất cả những ai từng làm tổn thương tôi, tôi không muốn tha cho bất kỳ ai.

Tôi vì sự ngu ngốc của mình mà phải trả giá, thì bọn họ cũng nên vì toan tính của mình mà gánh hậu quả.

Dù là thất nghiệp hay vào tù.

Đều xứng đáng cả.

Đợi đến khi cô ta tự tát đến mệt lả, tôi mới thản nhiên mở miệng từ chối:

“Làm khó cô đâu phải tôi. Cô cầu xin tôi có ích gì?”

Hứa An Dao định chơi bài đạo đức:

“Tôi đã cầu xin chị đến nước này rồi, sao chị không thể tha thứ cho tôi?

Chị định ép tôi c/h/ế/t mới vừa lòng à? Lòng dạ chị tàn nhẫn như vậy sao?”

Tôi cười hờ hững:

“Thì sao?”

Hứa An Dao nổi điên, định liều mạng với tôi, nhưng bị vệ sĩ của tôi bắt lại, đưa thẳng đến đồn công an.

Ba mẹ tôi biết chuyện, liền hỏi có cần ra tay dạy cho Hứa An Dao một bài học không.

Không cần thiết.

Tự khắc sẽ có người thu dọn cô ta.

Không cần phải làm bẩn tay chúng tôi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu