Mộng Cũ Chưa Tàn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộng Cũ Chưa Tàn

Chương 4

Tôi lập tức nổi đóa.

“Sao có thể chứ?”

“Vì hàng thật ở chỗ tôi.”

Hả?

“Đây là bộ sưu tập ‘Tình yêu’ do chị Quyển thiết kế, chỉ có một bộ duy nhất gồm 8 món trên toàn thế giới, đều ở chỗ tôi.

Thứ cô đang cầm là hàng giả.”

Hả?

“Mỗi dịp lễ anh ấy đều chuẩn bị hai phần quà: hàng thật tặng tôi, hàng nhái đưa cho cô.”

Tôi không tin.

Dù Thương Mặc Ngôn có không thích tôi đến đâu, anh cũng không thể dùng đồ giả để lừa gạt tôi.

Với thân phận của anh, anh không thể làm chuyện mất mặt như vậy được.

Những thứ mà cô ta nói, đều đang nằm trong túi xách của tôi. Thật hay giả, chỉ cần mang đi giám định là biết ngay.

Thấy tôi ôm chặt túi, Hứa An Dao đưa tay ra giật lấy.

“Cô đến tiệm cầm đồ này để bán trang sức phải không? Đưa tôi xem một chút.”

Tôi ôm chặt lấy túi, nhất quyết không buông.

Lỡ đâu thật sự là hàng giả… tôi biết giấu mặt vào đâu? Nguồn copy từ TruyenLau.com

Không giật được túi, Hứa An Dao nổi điên, cào mạnh lên mu bàn tay tôi mấy cái.

Đau đến mức tôi run cả người.

Tôi đang mang thai, không thể va chạm với cô ta được. Chỉ còn cách rút lui.

Nhưng Hứa An Dao vẫn đuổi theo. Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Cô có biết tại sao Thương Mặc Ngôn lại ở bên cô không?”

“Liên quan gì đến cô?”

Hứa An Dao cười nhạt:

“Cô đừng tưởng anh ấy thật lòng thích cô. TruyenLau.com

Tôi thừa nhận cô có chút nhan sắc.

Nhưng anh ấy không phải kẻ nông cạn, điều anh ấy coi trọng là linh hồn của người phụ nữ bên cạnh.”

“Anh ấy theo đuổi cô, sống chung với cô, thể hiện tình cảm trước mặt mọi người, tất cả đều là để kích thích tôi, ép tôi cúi đầu.

Cô chẳng qua chỉ là tảng đá mài dao cho tôi.”

“Hai người ở bên nhau thì sao? Chỉ cần tôi lên tiếng, anh ấy sẽ làm mọi thứ vì tôi.

Ví dụ như nửa đêm ra sân bay đón tôi, thay tôi chặn rượu, mang cơm đến cho tôi.

Còn nữa, ngày mai anh ấy sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi ở khách sạn Bvlgari.”

Thì ra sau lưng tôi, anh đã vì cô ta làm biết bao điều.

Khi tôi toàn tâm toàn ý yêu anh, mong chờ từng chút hy vọng, thì anh lại đang che gió chắn mưa cho một người con gái khác.

Hóa ra tất cả sự dịu dàng dành cho tôi chỉ là công cụ để mài giũa Hứa An Dao.

Hừ, đồ đàn ông tồi!

Sinh nhật của cô ta thì tổ chức linh đình ở khách sạn năm sao, đến lượt tôi thì lại giấu giấu giếm giếm như thể không đáng để ai biết đến.

Tôi chẳng lẽ lại thấp kém đến thế sao?

Muốn cầu hôn hả? Tôi nhất định phải cho anh một vố nhớ đời!

Tôi cố nặn ra nụ cười giả tạo:

“Anh ấy thích trí tuệ của cô, cũng thích nhan sắc của tôi.

Chúng ta đều không phải là người hoàn hảo có đủ cả sắc lẫn tài, nên cũng đừng làm khó nhau thêm nữa.”

8

Hứa An Dao cười lạnh:

“Chỉ có gái điếm mới thích khoe sắc đẹp.”

Câu đó thật sự quá xúc phạm.

Tôi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, vung tay tát cô ta một cái.

“Dao Dao.”

Thương Mặc Ngôn đột nhiên xuất hiện, đỡ lấy Hứa An Dao.

Tôi chột dạ, theo phản xạ giấu chiếc túi ra sau lưng.

Hứa An Dao lập tức rơi nước mắt:

“Mặc Ngôn, em đau quá…”

Tôi chỉ mới tát nhẹ cô ta một cái, có thể đau đến mức đó sao?

Cô ta cào nát mu bàn tay tôi mà tôi còn chưa kêu lấy một tiếng.

Đúng là diễn sâu!

Thương Mặc Ngôn khó chịu liếc tôi một cái, ra lệnh tôi xin lỗi Hứa An Dao.

Dựa vào đâu chứ?

“Cô ta mắng tôi trước.”

“Xin lỗi!”

Tôi rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn bướng bỉnh không cúi đầu.

“Nếu em không xin lỗi, vậy để anh thay em trả lại một cái.”

Ngay trước mặt Thương Mặc Ngôn, Hứa An Dao tát tôi một cái thật mạnh.

Trong mắt Thương Mặc Ngôn thoáng qua một tia xót xa, như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Cuối cùng, anh quay mặt đi, lạnh nhạt buông một câu:

“Đó là cái em đáng phải nhận.”

Hy vọng cuối cùng trong lòng tôi cũng sụp đổ.

Tôi không còn bất kỳ mong chờ gì với thành phố này, với Thương Mặc Ngôn.

Tôi lặng lẽ nhìn anh mở cửa xe cho Hứa An Dao, dịu dàng giơ tay che đầu giúp cô ta bước vào.

Thì ra, anh đối với ai cũng dịu dàng như thế.

Lần đầu tiên tôi thích một người, bắt đầu bằng khuôn mặt đỏ bừng vì xao xuyến,

Kết thúc bằng đôi mắt đỏ hoe vì đau lòng.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi quay trở lại tiệm cầm đồ.

Thật hay giả, tôi đều cần một câu trả lời rõ ràng.

Không ngờ những món đồ ấy, giống hệt tình cảm anh dành cho tôi — giả đến không thể giả hơn.

Không phải anh không đủ tiền mua đồ thật, mà anh cố tình dùng cách này để nhắn nhủ với tất cả mọi người:

Trái tim anh chỉ dành cho Hứa An Dao.

Dù cô ấy vĩnh viễn không đáp lại, anh cũng không trao tình cảm ấy cho bất kỳ ai khác.

Những người bên cạnh anh đều hiểu được tín hiệu đó, và ngày càng khinh thường tôi hơn.

Sau nỗi buồn là sự phẫn nộ không thể kiềm chế.

Anh sao có thể giẫm đạp tôi như vậy?

Nếu không phải sợ làm tổn thương đứa bé trong bụng, tôi nhất định đã đến công ty anh làm loạn một trận.

Tôi đổi ý rồi.

Những thứ từng bị anh nhìn, bị anh chạm vào tôi không cần nữa.

Tôi gọi vài người chuyên buôn đồ cũ đến biệt thự kiểm tra, định giá.

Dì Ngô lo lắng hỏi:

“Cô làm vậy là sao? Cậu chủ có biết chuyện này không?”

“Tôi chỉ bán những thứ chính tay mình mua.

Đồ của Thương Mặc Ngôn, tôi sẽ không động đến một món nào. Nếu dì không yên tâm thì cứ đứng đó mà nhìn.”

Dì Ngô nghẹn lời, lúng túng rời đi, len lén gọi điện thoại.

Thương Mặc Ngôn vẫn chưa quay về.

Tôi gom hết những quần áo, phụ kiện, đồ dùng lặt vặt tôi từng mua cho anh ra ngoài.

Cái nào có người mua thì bán, không bán được thì vứt bỏ.

Không để lại cho anh một thứ gì.

Còn tất cả những món anh từng tặng tôi, tôi chẳng thèm động đến.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu