Mộng Cũ Chưa Tàn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộng Cũ Chưa Tàn

Chương 2

Tôi quen Thương Mặc Ngôn trong một trung tâm thương mại.

Lúc đó tôi đang đi mua sắm với bạn, tay xách quá nhiều túi nên vô tình va phải anh.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi nghe thấy tiếng tim mình rung động.

Chúng tôi nhanh chóng xác định mối quan hệ yêu đương.

Khi anh đề nghị dọn về sống chung, tôi đã từ chối.

Trước khi lên Thượng Hải học, mẹ tôi đã nắm tay dặn dò cả ngàn lần.

Trước khi kiểm tra bệnh truyền nhiễm, tuyệt đối không được thân mật với đàn ông.

Trước khi đính hôn chính thức, không được sống chung với bất kỳ người đàn ông nào.

Để dỗ tôi dọn vào biệt thự của anh, Thương Mặc Ngôn hứa rằng chỉ cần tôi có thai, anh sẽ cưới tôi ngay lập tức.

Thương Mặc Ngôn là một người đàn ông rất lãng mạn.

Anh nhớ rõ mọi dịp lễ và kỷ niệm, những lúc tôi mệt mỏi không khỏe, anh sẽ đưa nước, đút cơm, còn ôm tôi vào lòng để vừa làm việc vừa chăm sóc tôi.

Tôi từng nghĩ, đó là tình yêu.

Giờ mới hiểu, đó chỉ là sự nuông chiều.

Tôi chẳng qua chỉ là một con chim hoàng yến được anh nuôi trong lồng son.

Giờ anh đã chán chơi rồi, muốn thay một con chim khác để nuôi.

Rời khỏi câu lạc bộ, tôi chạy thẳng ra xe, khóa cửa sổ, khóa cửa xe, bật khóc nức nở.

Thương Mặc Ngôn, anh là đồ khốn!

Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

Đang khóc đến đau lòng, thì mẹ gọi điện đến.

“Con gái ngoan, con thật sự có thai rồi à?” Mẹ vui mừng khôn xiết. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trước khi đến gặp Thương Mặc Ngôn, tôi đã chụp ảnh tờ giấy kết quả gửi cho mẹ.

Tôi còn bảo mẹ chuẩn bị sính lễ gấp, tôi sắp kết hôn với Thương Mặc Ngôn rồi.

“Sao không nói gì? Là chẩn đoán nhầm à?” TruyenLau.com

“Con thật sự mang thai. Nhưng sính lễ không cần chuẩn bị nữa. Thương Mặc Ngôn không cần con nữa rồi.”

“Mừng quá đi chứ còn gì! Mẹ còn chẳng nỡ gả bảo bối của mẹ cho nhà người khác sống uất ức nhìn sắc mặt bố mẹ chồng.

Bây giờ con có thai rồi, nhà họ Hứa mình cũng xem như có người nối dõi.”

Tôi lưỡng lự hỏi:

“Chưa cưới mà đã có thai, ba mẹ không sợ bị người ta nói ra nói vào sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mẹ tôi bật cười:

“Con nghĩ nhiều quá rồi. Ở chỗ mình giờ người ta chuộng kiểu giữ con bỏ cha.

Lúc nãy ba con còn bảo mẹ chuẩn bị sẵn kế hoạch cho con mang thai rồi bỏ trốn đây.

Thằng họ Thương kia giỏi giang như vậy, con nó chắc chắn thông minh.

Con gái ngoan, lần này con làm ba mẹ nở mày nở mặt rồi đấy.”

Nghe mẹ nói xong, tôi lập tức chẳng còn buồn nữa, thậm chí còn cảm thấy mình lời to.

Ba mẹ sốt sắng đòi lái xe đến Thượng Hải đón tôi về nhà.

Tôi từ chối.

“Không được đâu ạ. Ở đây con còn công việc, còn bạn bè, phải sắp xếp xong xuôi đã.”

“Vậy con nhớ phải chăm sóc bản thân thật tốt.

Tuyệt đối không được mang giày cao gót, cũng không được uống cà phê…”

Sự lải nhải của mẹ chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất.

Trái tim bị Thương Mặc Ngôn làm tổn thương đến tả tơi, từng chút từng chút, bắt đầu hồi phục lại.

4

Sau khi tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật, tôi mở một trung tâm văn hóa.

Dưới sự vận hành của Thương Mặc Ngôn, việc kinh doanh cũng tạm ổn.

Trước khi rời đi, tôi cần xử lý hết số tác phẩm nghệ thuật ở cửa hàng.

Vừa đăng tin chuyển nhượng vào nhóm chung, tôi đã nhận được tin nhắn riêng từ bạn thân Hạ Thính Vũ.

[Cậu được Thương Mặc Ngôn cầu hôn rồi à? Chuẩn bị đóng cửa hàng làm vợ hiền à?]

[Không có.]

[Đừng giả vờ nữa. Nhẫn đính hôn của hai người đặt bên công ty tớ đó. Không tin để tớ gửi bản thiết kế cho cậu xem.]

Chẳng lẽ tôi đã hiểu lầm Thương Mặc Ngôn?

Có khi nào anh chỉ buột miệng đùa với bạn bè thôi, chứ chưa từng có ý định chia tay với tôi?

Ngày kia là kỷ niệm ba năm yêu nhau của chúng tôi, có phải anh đang chuẩn bị một bất ngờ cho tôi vào ngày đó?

Mọi nỗi u ám lập tức tan biến.

Tôi vừa hồi hộp vừa hạnh phúc chờ đợi.

Hai chiếc nhẫn đặt cạnh nhau sẽ tạo thành hình hai trái tim lồng vào nhau.

Hạ Thính Vũ cảm thán:

[Trái tim lớn ôm lấy trái tim nhỏ, nghĩa là trong lòng anh ấy chỉ có mình cậu. Anh ấy đúng là lãng mạn.]

Đúng vậy, anh ấy thật lãng mạn.

Tiếc là người được nhận sự lãng mạn ấy… không phải tôi.

Trái tim đó được ghép từ hai chữ cái “y” đối xứng nhau.

Là chữ cái đầu trong tên “Ngôn” của Thương Mặc Ngôn và “Dao” trong Hứa An Dao.

Anh đúng là đang chuẩn bị cầu hôn.

Nhưng đối tượng không phải là tôi.

Một bên anh ân ái nồng nàn với tôi, một bên lại âm thầm lên kế hoạch cầu hôn người trong lòng anh.

Thì ra đối với đàn ông, tình dục và tình yêu thật sự có thể tách biệt.

Vết thương vừa được mẹ chữa lành lại một lần nữa bật máu, không ngừng rỉ m/á/u.

Tôi đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi về phía cửa hàng.

Tôi phải xử lý dứt điểm mọi chuyện ở đây thật nhanh.

Ngay lập tức rời khỏi Thượng Hải.

Rời xa Thương Mặc Ngôn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu