Mộng Cũ Chưa Tàn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộng Cũ Chưa Tàn

Chương 8

Ngày tôi sinh con, cả nhà đều đến bệnh viện để ở bên cạnh.

Họ hàng ai nấy đều hào hứng bàn tán xem đứa bé là trai hay gái, giống ai, nặng bao nhiêu cân…

Thậm chí còn có người đặt cược.

Khi đứa bé được bế từ phòng sinh ra ngoài, mọi người đều ùa ra xem con.

Chỉ có ba mẹ tôi là vào phòng sinh để thăm tôi.

Mẹ tôi khóc đến đỏ cả mắt:

“Con gái ngoan của mẹ vất vả rồi. Con đói không? Khát không?”

Ba tôi thì xúc động đến rơi nước mắt:

“Thằng bé nặng hơn 3,5kg, bụ bẫm lắm, ai cũng thích! Con cực khổ rồi, bảo bối của ba.”

Mười tháng mang thai, một ngày vượt cạn.

Nhà họ Hứa cuối cùng cũng có người nối dõi, nhiệm vụ của tôi cũng xem như hoàn thành rồi.

Hễ nhắc đến đứa bé, ba mẹ lại cười tít cả mắt.

“Thằng bé kháu khỉnh thật đấy, da dẻ hồng hào, mắt mũi rõ nét. Nhìn là biết sau này thông minh, giỏi giang, có thể gánh vác đại sự.”

“Đúng thế. Nhìn trán cao, sống mũi thẳng, dái tai dày đúng là tướng phú quý.”

Nghe vậy, lòng tôi hơi chua xót.

Dù có phúc đến đâu, thì cũng không thể bù đắp được việc nó không có cha.

Dù có ông ngoại hay cậu ruột, thì cũng chẳng thể nào thân thiết và nghiêm nghị như một người cha thực thụ.
TruyenLau
Haiz, đời người vốn không thể toàn vẹn.

Một y tá có dáng người cao lớn bất thường lặng lẽ tiến lại gần, mắt hoe đỏ, nắm lấy tay tôi.

“Vi Vi, em ổn không? Có thấy khó chịu ở đâu không?”

Đó là Thương Mặc Ngôn?

Sao lại ăn mặc thế này? Website TruyenLau.com

Ba tôi vừa nhìn thấy anh ta liền giơ chân đá thẳng một cú:

“Thằng khốn này sao lại chui vào được đây? Mày đúng là không biết xấu hổ! Cút! Bảo vệ!”

Thương Mặc Ngôn nắm chặt tay áo tôi, không chịu buông.

“Chú à, xin chú cho con ở lại chăm sóc Vi Vi và con.

Đây là trách nhiệm mà con phải gánh. Họ cũng cần có con ở bên.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Xin chú đấy… Vi Vi vừa mới sinh xong, còn yếu lắm. Con muốn ở lại để chăm sóc cô ấy.”

Ba tôi quay sang nhìn tôi, có vẻ hơi do dự.

Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt Thương Mặc Ngôn:

“Cút đi! Tôi và con tôi không có chút quan hệ nào với anh hết!”

Lúc tôi cần anh nhất, anh chưa từng đứng ra bảo vệ tôi.

Ở bên anh, mỗi ngày tôi đều phải nhẫn nhịn, cúi đầu sống qua ngày.

Cả quãng đời sau này, tôi không muốn sống trong sự khinh thường và uất ức nữa.

Tôi thà để con không có cha,

Còn hơn là phải sống chung với một người đàn ông khiến tôi cảm thấy nhục nhã.

Bảo vệ lập tức kéo Thương Mặc Ngôn ra ngoài.

Nhưng anh ta không chịu từ bỏ, còn đưa cả ba mẹ anh đến nhà tôi bàn chuyện cưới hỏi.

Ba tôi không thèm mở cổng.

16

Mẹ tôi đứng ngoài ban công, chỉ tay vào người nhà họ Thương mà chửi như tát nước:

“Ai là thông gia với mấy người? Đừng có ở đây mà nhận bừa.

Con gái tôi ở với con trai mấy người ba năm trời, có bao giờ mấy người nhắc đến chuyện cưới xin?

Cửa nhà họ Hứa này mấy người từng bước vào lần nào chưa?

Giờ con sinh rồi mới vác mặt tới?”

“Cái gì mà cháu nội nhà họ Thương?

Đây là con gái tôi sinh ra, là cháu ngoại của họ Hứa chúng tôi!

Liên quan gì tới mấy người chứ?”

“Gia sản nhà mấy người thì ai mà ham?

Nhà họ Hứa tuy không giàu có bằng mấy người, nhưng cũng đủ khả năng nuôi một đứa bé!

Thay vì lằng nhằng ở đây, chi bằng mau về cưới vợ sinh con đi!”

Hai ông bà Thương bị mẹ tôi chửi cho tức muốn nghẹt thở, phải bỏ về.

Nhưng Thương Mặc Ngôn thì dù bị chửi thế nào cũng không chịu rời đi.

Không lay chuyển được ba mẹ tôi, anh ta bắt đầu viện cớ đầu tư, nhờ đến sự can thiệp của chính quyền địa phương.

Ba mẹ tôi thì quyết tâm bảo vệ mẹ con tôi đến cùng, chẳng nể mặt ai hết.

Cuối cùng, Thương Mặc Ngôn chủ động đề nghị… làm con rể ở rể.

Mẹ tôi nghe xong lập tức không chửi nữa, mà đổi giọng:

“Làm rể nhà này đâu có dễ.

Phải hiếu kính với hai bác, phải chăm sóc con gái tôi cho đàng hoàng, rồi còn…”

Mẹ tôi liệt kê ra cả đống điều kiện khắt khe, Thương Mặc Ngôn không sót một câu, đều gật đầu:

“Con nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hứa.

Chỉ cần mọi người chịu nhận con, điều kiện gì con cũng chấp nhận.”

Mẹ tôi không nói nữa, quay sang nhìn ba tôi.

Ba tôi cười nhạt:

“Người muốn làm con rể tôi thì nhiều không đếm xuể, tôi dựa vào đâu để chọn cậu?”

Thương Mặc Ngôn tự tin nói:

“Người khác làm được, con cũng làm được.

Người khác làm không được, con cũng có thể làm được.

Có yêu cầu gì, xin cha cứ nói thẳng.”

Tôi nghe mà tức muốn bốc khói.

Cha với chẳng cha!

Ba tôi mỉm cười, chơi luôn một cú làm khó:

“Cậu có thể giúp công ty tôi tăng doanh thu gấp đôi trong vòng nửa năm không?”

“Có thể.”

“Có thể giúp chúng tôi mở rộng thị trường tại Thượng Hải không?”

“Có thể.”

“Nếu không làm được thì sao?”

“Giao cho bác xử lý.”

Ba tôi bắt đầu dao động:

“Vậy cậu về công ty làm phó tổng trước đi.

Mấy chuyện khác tính sau.”

Tôi tức đến phát điên.

Chẳng phải đã bàn rõ ràng là “giữ con, bỏ cha” rồi sao?

Sao giờ lại giữ cả cha lại thế này?

Hay là công ty hết người làm phó tổng rồi?

Ba tôi hơi ngượng, mặt đỏ lên:

“Ai lại chê người tài?

Ba làm sếp cả đời, gầy dựng bao nhiêu năm, đến giờ vẫn không bằng cái nền móng cậu ta tạo ra chỉ sau vài năm.

Ba muốn âm thầm học lỏm một chút thôi.”

Mẹ tôi đứng bên cạnh gật gù:

“Mẹ chỉ sợ con gái phải lấy chồng xa, chứ nó mà chịu làm rể họ Hứa này, mẹ còn mừng không kịp.

Không đau đẻ mà được làm mẹ, còn lãi thêm nửa đứa con trai. Chuyện hời thế này, mẹ ngu mới không nhận.”

Bà ấy tính toán cũng giỏi thật.

Nhưng nhà họ Thương đâu phải hạng dễ chơi.

Sao có thể thật sự để Thương Mặc Ngôn ở rể?

Tất cả chỉ là kế tạm thời.

Thứ họ muốn thật sự

Là mang cả con gái và cháu ngoại nhà họ Hứa đi gói gọn một thể.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu