Mẹ gửi cho tôi rất nhiều lưu ý trong thời kỳ mang thai, sau khi ăn tối xong, tôi nằm trên giường cẩn thận đọc từng cái một.
Đây là đứa cháu đầu tiên của nhà họ Hứa, cũng có thể là đứa con duy nhất của tôi.
Tôi nhất định phải để con được chào đời một cách bình an và khỏe mạnh.
Đến một giờ sáng, Thương Mặc Ngôn về nhà trong trạng thái say khướt, nặng nề ngã lên giường.
“Vi Vi, anh đau đầu quá. Bấm giúp anh một chút đi.”
Thương Mặc Ngôn có bệnh đau nửa đầu.
Nhưng anh không kiêng rượu thuốc, thuốc lá cũng chẳng kiêng, đã đi khám rất nhiều nơi mà không khỏi được.
Để chăm sóc tốt cho anh, tôi đã cố gắng học massage, nấu món thuốc, sắc đủ loại canh bổ.
Trước kia mỗi lần anh đi xã giao về, tôi đều chuẩn bị canh nóng và đồ ăn khuya chờ sẵn ở nhà.
Tối nay tôi chẳng chuẩn bị gì cả.
Giả vờ không ngửi thấy mùi rượu trên người anh, không nghe thấy tiếng rên khe khẽ, càng không nhìn thấy gương mặt tái nhợt và đôi mày cau chặt của anh.
Thương Mặc Ngôn nhạy cảm phát hiện tôi đang không vui.
Anh kéo người tôi lại, ôm tôi vào lòng. TruyenLau
“Có chuyện gì khiến em không vui à?”
Tôi nhắm mắt lại, tùy tiện tìm đại một cái cớ.
“Bụng hơi khó chịu.”
“Vậy để anh xoa cho em.”
Bàn tay anh rất to, rất ấm, lực bấm cũng rất vừa phải. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trước kia, mỗi lần anh dịu dàng quan tâm tôi như vậy, tôi đều thấy anh là người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời.
Giờ đây, tôi chỉ thấy anh thật dơ bẩn.
Thật đê tiện.
Cảm giác như bản thân đang nằm trong một bãi rác.
Tôi bật dậy tránh ra: “Em đi lấy nước.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thương Mặc Ngôn theo sau, từ phía sau ôm chặt lấy tôi.
“Hôm nay em lại đến bệnh viện à? Bác sĩ có nói gì không hay sao?”
Nếu giờ tôi nói cho anh biết tôi đang mang thai, anh có thay đổi ý định, cầu hôn tôi không?
Anh vốn không phải người quân tử, càng không phải kẻ giữ lời.
Hơn nữa, anh còn đang chuẩn bị cầu hôn Hứa An Dao, tuyệt đối không muốn đứa con này.
Nếu anh biết tôi mang thai, chắc chắn sẽ bắt ép tôi phá bỏ.
Tôi lắc đầu.
“Bác sĩ nói rất khó mang thai. Có lẽ cả đời này cũng không sinh được con.”
Thương Mặc Ngôn cúi đầu thân mật dụi mặt vào má tôi.
“Không sao đâu. Anh sẽ không ghét bỏ em.”
Anh không ghét bỏ việc tôi không thể sinh con, vì anh vốn dĩ chẳng muốn có con với tôi.
Cái mà anh ghét chính là tôi không đủ thông minh, không đủ tài giỏi.
Khiến anh không có mặt mũi trước bạn bè.
Tôi cũng ghét anh.
Chân đạp hai thuyền, thân tâm đều nhơ bẩn.
6
Vừa mới thức dậy, dì Ngô đã bưng chén canh dưỡng cung đến.
“Cậu chủ thật tốt với cô. Lúc nào cũng lo lắng cho sức khỏe của cô. Cô mà sớm sinh cho cậu một bé trai bụ bẫm thì tốt biết mấy.”
Chỉ một câu nói như thế mà cũng gọi là tốt?
Ngày nào tôi cũng tốn mấy tiếng đồng hồ nấu cơm, hầm canh cho anh, chọn quần áo, phối phụ kiện, sắp xếp lại tủ quần áo…
So với tất cả những gì tôi làm, chút ít quan tâm của anh căn bản chẳng đáng kể.
Tôi không nhận bát canh, quay người đi vào phòng vẽ dọn đồ.
Dì Ngô theo vào, cằn nhằn khuyên tôi nên uống canh, đừng phụ tấm lòng của Thương Mặc Ngôn.
Tôi cười lạnh:
“Thương Mặc Ngôn chưa bao giờ có ý định để tôi sinh con cho anh ta.
Anh ta bảo dì nấu canh không phải vì thật sự lo cho sức khỏe của tôi, mà chỉ để làm màu, để tôi ảo tưởng rằng anh ta quan tâm đến tôi thôi.”
Giờ tôi mới thật sự hiểu rằng, nếu anh ta thật lòng muốn sinh con với tôi, anh sẽ không ân ái thiếu kiểm soát như thế.
Anh sẽ điều chỉnh sinh hoạt, kiêng thuốc lá rượu bia, chăm sóc sức khỏe tôi một cách cẩn thận.
Cho nên, xin đừng nói rằng anh làm vậy là vì tôi.
Dì Ngô bắt đầu tỏ vẻ không vui:
“Sao cô lại có thể nói cậu chủ như thế…”
Tôi chỉ nói một câu đã khiến bà ấy câm lặng:
“Hôm kia buổi trưa, dì mang cơm cho ai vậy?”
Sắc mặt dì Ngô lập tức biến đổi, không dám nói thêm lời nào.
Xem ra tôi đoán không sai bà ấy thật sự đi chăm sóc Hứa An Dao.
Ba năm qua, Thương Mặc Ngôn vẫn luôn dây dưa không dứt với Hứa An Dao, ngầm qua lại lén lút.
Tôi tức giận đến mức quyết định đem toàn bộ trang sức mà Thương Mặc Ngôn tặng đi bán.
Không ngờ lại gặp Hứa An Dao ở tiệm cầm đồ.
Sợ sẽ gặp phải Thương Mặc Ngôn ở gần đó, tôi quay người rời đi ngay.
Hứa An Dao gọi giật tôi lại.
“Này! Đồ giả!”
Tôi lập tức nổi điên.
Đám người tự xưng là tinh anh như bọn họ sao lại thích đặt mấy cái biệt danh mang tính sỉ nhục đến thế?
“Cô mới là đồ giả đấy!
Giả thanh cao, giả thông minh!
Tôi từ đầu đến chân toàn là hàng thật.
Không tiêm, không dao kéo, không chỉnh sửa tí nào.
Tôi là mỹ nhân thuần tự nhiên!”
Bỏ qua đạo đức cá nhân, sống thật với cảm xúc, đời mới vui.
Không ưa ai thì đáp thẳng mặt!
Gào xong một trận, tôi cảm thấy sảng khoái hẳn.
Hứa An Dao vẫn giữ bộ dạng điềm đạm, như một vị thần cao cao tại thượng đang chỉ dạy thế gian:
“Sợi dây chuyền trên cổ cô là đồ giả.”
Mộng Cũ Chưa Tàn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.