Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

1

 

Từ khi ở Triệu phủ trở về, ta phát hiện hốc mắt của mẫu thân hơi đỏ và sưng.

 

Chưa kịp hỏi bà đã xảy ra chuyện gì, bà đã cho gia nhân lui hết, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nhỏ giọng nói: 

 

“Cẩm Huyên, bây giờ phải làm sao đây? Nhà ta gặp chuyện lớn rồi.”

 

Ta thong thả nhấp một ngụm trà, hỏi: 

 

“Sao cơ? Cẩm Hy lại quậy phá rồi à? Nói đi, hôm nay lại đ.á.n.h gã công tử nhà nào?”

 

Cẩm Hy là muội muội của ta, hoạt bát đáng yêu. 

 

Từ khi mới sinh, đã được quốc sư gieo quẻ, nói nàng mang mệnh phượng, sau này tất sẽ về làm mẫu nghi trong hoàng thất. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Không lâu sau, muội muội được ban hôn làm Thái tử phi, chỉ chờ đến lúc cập kê sẽ vào Đông cung.

 

Muội muội được nuôi nấng như châu báu. Lớn lên thật không phụ kỳ vọng, dung mạo kiều diễm, tinh thông cầm kỳ thư họa, hơn nữa còn dùng roi rất điêu luyện. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Việc nàng thích nhất là cầm roi dạy dỗ những gã tửu thư mê hưởng, ăn h.i.ế.p người. 

 

Vì số mệnh đã định là Thái tử phi, nhiều gia đình bị đ.á.n.h cũng không dám lên tiếng. 

  Website TruyenLau.com

Có nhà tới tận phủ trách móc cũng không nỡ mắng nàng. 

 

Bởi vì tới khi cập kê, nàng sẽ cả đời bị chôn trong tường cung, trong mấy năm này cứ để nàng sống thỏa thích.

 

Ta cũng rất nuông chiều muội muội, đã dọn giúp nàng vài lần rắc rối.

 

Mẫu thân rơi nước mắt: 

 

“Cẩm Hy không có quấy phá, mà là…”

 

Ta lấy khăn lau cho mẫu thân một cách ngạc nhiên; Tần gia của ta ở triều này cũng là một đại thế gia, trừ khi phụ thân là tướng quân ở biên ải thất trận, đào tẩu hay phản loạn, thật khó có chuyện gì gọi là chuyện lớn. 

 

Hơn nữa, hôm trước ta mới nhận thư của phụ thân nói biên ải yên bình, không có động tĩnh gì. 

 

Họ còn định trở về để dự hôn lễ của muội. 

 

Việc vui sắp tới, ta chẳng thể nghĩ ra chuyện gì lớn lao trong nhà.

 

Bà lấy ra một chiếc khóa trường thọ và một chiếc tã quấn trẻ.

 

“Cẩm Huyên, Cẩm Hy không phải là con Tần gia!”

 

Hả?

 

Cẩm Hy không phải người Tần gia? 

 

Vậy là của nhà nào? 

 

Đứa trẻ được nuôi trong Tần gia mười lăm năm bỗng nhiên lại là vật thay thế cho người khác?

 

Trong đầu ta lập tức xuất hiện cả một vở kịch: quyền mưu, đấu cung hay công tử gián điệp? 

 

Ta xoa tay, háo hức muốn làm một trận lớn, lật xem chiếc vòng bạc và chiếc tã, hạ giọng nói:

 

“Cẩm Hy là công chúa nước láng giềng phụ thân đem về từ biên ải sao? Những thủ hạ mai phục và tử sĩ của nàng đâu rồi? Hay là ta phải hộ tống nàng về để đoạt vị?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẫu thân sửng sốt một lát, rồi lấy tay chấm lên trán ta: 

 

“Ta đã bảo con ít xem thoại bản lại! Toàn mấy chuyện linh tinh!”

 

“Cẩm Hy là con nhà người ta, nàng bị tráo đổi!”

 

2

 

Mẫu thân nói, ngay hôm kia có người gửi tới một phong thư cùng những món đồ này, nói rằng muội muội của ta khi mới sinh chưa bao lâu đã bị người cố ý tráo đổi, bế đi mất.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Giờ nàng đã biết rõ thân thế của mình, nên tìm đến tận cửa.

 

Mẫu thân cầm chiếc khóa trường mệnh cho ta xem:

 

“Chiếc khóa này là vật truyền đời của tổ tiên Tần gia, có tác dụng trừ tà, xua xui. Mấy đứa các con hồi nhỏ đều từng đeo qua. Vốn dĩ là đeo trên người con.”

 

“Nhưng khi muội muội con mới sinh, thân thể yếu ớt, hay khóc mãi không dứt, nên ta mới đem khóa này cho con bé đeo. Không ngờ chẳng biết từ khi nào, chiếc khóa này lại biến mất!”

 

“Còn cái tã quấn này, loại vải đó dân gian rất hiếm, còn thêu kia ta nhớ rất rõ, chính là tay nghề của Quế mụ mụ.”

 

Ta cẩn thận nhìn chiếc khóa trường mệnh ấy, ngoài việc hơi cũ kỹ ra thì thật chẳng thấy có gì đặc biệt.

 

“Lão tổ nhà ta cũng thật keo kiệt, đến cái khóa vàng cũng tiếc không chịu làm!” 

 

Ta trả lại khóa cho mẫu thân.

 

“Mẫu thân, người nghĩ xem, Tần gia ta là loại gia đình nào chứ, bao nhiêu tỳ nữ, nhũ mẫu, người hầu đi theo, ngay cả nhũ mẫu của tiểu muội cũng có hai người, sao có thể để người khác tráo con bé được?”

 

Nhưng sắc mặt mẫu thân vẫn trắng bệch:

 

“Nhưng chiếc khóa này là thật! Ta nhìn các con đeo bao năm, sao có thể nhận nhầm được! Hơn nữa, trong thư còn viết rất rõ ràng về vị trí của vết bớt trên người muội muội con!”

 

“Trong nhà tuy người đông nhưng sơ sót là chuyện khó tránh. Nhỡ đâu… muội muội con mang mệnh phượng, mà Thái tử sắp đến hạ sính rồi. Nếu chuyện đó là thật… thì chính là tội khi quân đấy!”

 

Ta chợt nghĩ đến phụ tử trong hoàng cung, sắc mặt cũng lạnh đi vài phần.

 

Ta chăm chú đọc thư, trong thư nói rằng, vào ngày đầy tháng của muội muội, có người đã tráo đứa con của họ với thiên kim Tần phủ, rồi nhân lúc trong nhà hỗn loạn mà đem đứa con thật của Tần gia đi.

 

Đọc đến đó, trong đầu ta vụt hiện ra vài ký ức.

 

Khi mẫu thân sinh muội, bà chịu khổ, không thể chăm ta được. 

 

Suốt gần một tháng ta chẳng được thấy mặt mẫu thân, nên rất nhớ.

 

Ta lén chạy đến phòng của bà để nhìn trộm.

 

Ta không thấy mẫu thân, chỉ thấy một đứa bé mềm mại, trắng nõn, nhỏ xíu đang nằm trong nôi.

 

Lúc ấy, ta nghe thấy tiếng bước chân, bèn trốn sau tấm bình phong. Ta thấy một nữ nhân bước vào phòng, nhìn quanh một lượt.

 

Ta tưởng bà ta đang chơi trốn tìm, nên vội vàng nín thở, lại thấy bà ta bế đứa bé trong nôi lên, đặt một đứa bé khác vào chỗ đó.

 

Ta đi theo bà ta, thấy bà bế muội ta đến phòng của bọn hạ nhân.

 

 

 

 

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu