Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Rồi bỏ đi Nhạc Lỗ Thư Viện học, suốt ba năm chẳng quay về.

 

Từng ngày từng tháng trôi qua, ta bỗng thành lão cô nương ở kinh thành.

 

Dù vậy, ta vẫn sống yên ổn. 

 

Phụ thân cùng các ca ca đều ở biên cương, mọi việc lớn nhỏ trong phủ Tần đều do ta quán xuyến.

 

Ngay cả lương thảo cho quân đội Tần gia nơi biên ải, phần lớn cũng do ta tự mình lo liệu.

 

Muội muội lại tức giận thay ta, mấy lần nói rằng khi nàng trở thành Thái tử phi, việc đầu tiên sẽ là giúp ta hủy bỏ hôn ước với Triệu gia, để chọn cho ta nam nhân tốt nhất thiên hạ.

 

Nàng còn giơ tay đếm, liệt kê từng người nàng quen biết, vừa nói vừa cười, khiến cả hai chúng ta đều bật cười thành tiếng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Năm nay, mẫu thân của Triệu An Hòa thường xuyên đau yếu.

 

Mẫu thân ta thương cho cảnh bà góa bụa đơn độc, nên thường bảo ta đến Triệu gia chăm sóc bà.
TruyenLau.com
 

Giờ nghĩ lại, bao nhiêu lòng tốt của ta… đều cho ch.ó ăn hết rồi.

  TruyenLau

Ta lạnh giọng nói:

 

“Triệu công tử, gia giáo của Tần gia ta không cần ngươi dạy. Bây giờ, ngươi phải xin lỗi ta và muội muội ta ngay!”

 

“Thứ nhất, ta và ngươi chưa thành hôn, tỷ phu của Cẩm Hy từ đâu ra? Xin hãy cẩn trọng lời nói.”

 

“Thứ hai, ngươi một năm không về, không đến thăm mẫu thân đang bệnh, lại dắt nữ nhân khác đi dạo, muội muội ta đ.á.n.h ngươi, có gì sai?”

 

“Thứ ba, Cẩm Hy là Thái tử phi tương lai, ngươi lại dám giành trang sức của nàng? Một kẻ áo vải như ngươi, ai cho ngươi gan đó?”

 

“Cuối cùng, Triệu công tử, ngươi dám nghi ngờ gia giáo của phủ Trấn Quốc Công? Ai cho ngươi cái khí phách đó? Đến phụ thân ngươi là Triệu Ngự sử còn chẳng dám nói thế với Tần gia, ngươi dựa vào đâu mà nói?”

 

Bốn câu hỏi dồn dập vang lên, khiến toàn bộ hiện trường lặng như tờ.

 

4

 

Mặt của Triệu An Hòa đỏ bừng lên.

 

Nữ tử kia đột nhiên rưng rưng nước mắt, quỳ xuống hành lễ với ta:

 

“Tỷ tỷ chuyện này đều là lỗi của muội, không liên quan gì đến An Hòa ca ca cả. Muội xin nhận lỗi với tỷ tỷ ở đây!”

 

“An Hòa ca ca nhờ muội chọn giúp bá mẫu một cây trâm, nào ngờ lại giành mất món đồ mà vị tiểu thư đây ưa thích. Tỷ tỷ đừng giận muội! Cây trâm này để cho vị tiểu thư này đi, muội sẽ chọn lại cái khác là được rồi!”

 

Vừa nói, nàng ta vừa hai tay nâng cây trâm, đưa đến trước mặt ta.

 

Ta liếc qua kiểu dáng cây trâm, rõ ràng là loại dành cho thiếu nữ trẻ tuổi, hoàn toàn không hợp với mẫu thân của Triệu An Hòa. Nàng ta thật nghĩ ta dễ bị lừa sao?

 

Thấy ta không nhận, nữ tử ấy lắp bắp:

 

“Tỷ tỷ… muội sai rồi, tỷ tha cho muội được không?”

 

“Tỷ tỷ?”

 

Gần đây ta đặc biệt nhạy cảm với cách xưng hô ấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mới có một người đến nhận thân, tự xưng là muội muội thất lạc của ta, giờ lại mọc thêm một “muội muội bạch liên hoa” nữa.

 

Nhưng so với ta, người nhạy cảm hơn lại là Tần Cẩm Hy.

 

Nàng vung roi trong tay, thân gỗ của lan can nhà hàng Tường Vân lập tức xuất hiện một vệt trắng dài.

 

Hai tay nàng chống hông, giọng gay gắt:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Cái gì mà ca ca, tỷ tỷ, muội muội! Ngươi chỉ là dân thường, đừng có mà bịa ra quan hệ ở đây! Nói cho ngươi biết, tỷ tỷ của ta chỉ có ta là muội muội duy nhất! Còn dám gọi linh tinh, coi chừng ta xé miệng ngươi ra!”

 

Nữ tử kia như bị dọa sợ, vội nấp sau lưng Triệu An Hòa.

 

Nhưng ánh mắt nàng ta vẫn dõi theo ta, ngập tràn vẻ oán trách như thể ta là kẻ bạc tình phụ nghĩa vậy.

 

Ta bật cười:

 

“Triệu công tử, chẳng phải nên giới thiệu một chút sao? Người bên cạnh ngươi là ai?”

 

Triệu An Hòa đắc ý liếc sang muội muội ta, cười nói:

 

“Đây là cô nương Hà Tinh Dao, ân nhân cứu mạng của ta.”

 

Cẩm Hy bỗng bật cười thành tiếng:

 

“Ân nhân cứu mạng? Đây là đoạn kịch gì thế? Ân cứu mạng, lấy thân báo đáp à? Triệu An Hòa, ngươi định nạp nàng ta làm thiếp sao? Ta không cho phép đâu!”

 

Triệu An Hòa giận dữ quát:

 

“Đừng nói bậy! Nếu làm hỏng danh tiếng của Tinh Dao, đến lúc đó, đừng nói tỷ tỷ ngươi, mà cả Tần gia cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu!”

 

Trong lòng ta bỗng dấy lên một linh cảm chẳng lành.

 

Chỉ thấy Triệu An Hòa hạ giọng nói với ta:

 

“Có vài chuyện… không nên nói ở đây. Ta sợ nói ra rồi, các người sẽ không thể thu xếp nổi. Tần Cẩm Huyên, nàng vốn hiểu đại cục, chẳng lẽ không sợ có chuyện ảnh hưởng đến Tần gia sao?”

 

Ta khẽ chỉnh lại tay áo:

 

“Tần gia ta đường đường chính chính, chẳng sợ lời đồn vô căn cứ. Ta cũng không thấy có chuyện gì có thể làm lung lay Tần gia. Ngược lại là ngươi nói năng mập mờ, chẳng biết đang mưu toan điều gì.”

 

Triệu An Hòa trừng mắt nhìn ta, lớn tiếng nói:

 

“Tần Cẩm Hy! Người mà ngươi một mực bênh vực kia vốn không phải muội ruột của ngươi! Người bên cạnh ta đây, Hà Tinh Dao, mới chính là tiểu nữ của Tần gia, muội muội ruột thật sự của ngươi! Năm xưa nàng ấy bị người ta cố ý tráo đổi! Chúng ta có chứng cứ!”

 

Lời hắn như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, khiến cả hiện trường bùng lên xôn xao.

 

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

 

Bên cạnh, muội muội ta đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, khuôn mặt đỏ hồng chợt tái nhợt dần đi.

 

Ánh mắt ta lại dừng trên vệt trắng mà Cẩm Hy vừa quất lên lan can kia, hình như đã nứt ra một khe nhỏ.

 

Khóe môi ta khẽ nhếch.

 

Sức mạnh như vậy, ngoài người Tần gia chúng ta, còn ai có thể có được nữa?

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu