Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

13

 

Nửa năm sau, ta quỳ trước tượng Phật niệm kinh, thì cửa đại điện đột nhiên bị đẩy mở.

 

Tần Tinh Dao xông vào, vươn tay kéo ta:

 

“Tỷ tỷ, mau đi với muội, xảy ra chuyện rồi, là chuyện lớn đó!”

 

Tỳ nữ chặn lại, không cho nàng ta chạm vào ta.

 

Tần Tinh Dao giận dữ quát:

 

“Lũ nô tỳ đáng c.h.ế.t, còn không mau tránh ra! Ta là Thái tử phi, các ngươi dám ngăn ta sao? Nếu Thái tử có mệnh hệ gì, ta sẽ cho các ngươi chôn cùng!” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Nhưng tỳ nữ vẫn kiên quyết chắn trước mặt nàng.

 

Đợi ta niệm xong kinh, mới chậm rãi đứng dậy:

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Chuyện gì vậy?”

 

Tần Tinh Dao giọng nghẹn ngào nói:

 
Website TruyenLau.com
“Tỷ tỷ, Hoàng thượng bắt Thái tử cấm túc trong Đông cung rồi, chỉ có Tần gia mới cứu được ngài ấy thôi! Tỷ tỷ, muội van xin tỷ, mau viết thư cho phụ thân, xin ông giúp Thái tử cầu tình đi!”

 

“Ồ? Thái tử phạm lỗi gì khiến Hoàng thượng nổi giận đến vậy? Nhưng phụ thân ta đang ở biên quan, e là nước xa không cứu được lửa gần rồi.”

 

Tần Tinh Dao lại tiến lên nắm lấy tay ta:

 

“Tỷ tỷ, mau cùng muội đến Đông cung đi, Thái tử đang đợi tỷ đó!”

 

Ta khẽ lắc đầu:

 

“Thái tử phi từng dặn ta phải thanh tu trên núi ba tháng, giờ mới được nửa tháng, dân nữ nào dám tự tiện xuống núi?”

 

Tần Tinh Dao nũng nịu nói:

 

“Tỷ tỷ, lửa cháy đến chân rồi, sao tỷ còn tính toán mấy chuyện đó nữa? Chờ khi Thái tử qua được kiếp nạn này, muội sẽ đích thân xin lỗi tỷ, tỷ muốn phạt muội thế nào cũng được!”

 

Nàng ta kéo ta nhưng chẳng lay chuyển nổi.

 

Ta điềm nhiên nói:

 

“Thái tử là người kế vị của một nước, sao có thể dễ dàng phế lập. Tần gia ta chỉ là Phủ Bình Nam hầu nho nhỏ, e rằng chẳng giúp được gì cho Thái tử. Thái tử phi nên tìm người khác thôi.”

 

Tần Tinh Dao trừng mắt nhìn ta, khó tin nói:

 

“Tỷ không hiểu đạo lý vinh cùng vinh, tổn cùng tổn sao? Nếu Thái tử bị phế, Tần gia cũng sẽ bị liên lụy đó!”

 

Ta mỉm cười:

 

“Tần Tinh Dao, nếu ngươi thật sự mang mệnh phượng, thì Thái tử là phu quân của ngươi, tự nhiên sẽ hóa nguy thành an thôi.”

 

Thấy ta vẫn không động lòng, Tần Tinh Dao nghiến răng nói:

 

“Tỷ tỷ, từ khi muội về Tần gia, tỷ chưa từng thân cận với muội, có bao giờ thật lòng xem muội là muội muội không? Đã vậy, sau này Tần gia gặp chuyện, đừng mong muội giúp!”

 

Nàng ta đầy oán hận rời đi.

 

Ta quay sang nói với tỳ nữ:

 

“Thu dọn đồ, chúng ta cũng nên xuống núi rồi.”

 

Thật ra, ta từng có chút áy náy với Tần Tinh Dao. 

 

Nói cho cùng, nàng ta cũng chỉ là một con cờ bị lợi dụng mà thôi.

 

Ta và phụ thân còn tính sau này sẽ tìm cho nàng ta một nơi chốn tốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng kẻ tiểu nhân một khi đắc chí thì kiêu ngạo.

 

Từ khi nàng ta trở thành Thái tử phi, thường xuyên vênh váo khoe khoang với người Tần gia, trong các yến tiệc thì cố ý sỉ nhục ta.

 

Liên tục tìm cách gây chuyện, muốn giẫm lên ta để thể hiện địa vị cao quý của mình.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta chán ngán phải đối phó mấy trò hèn hạ đó, nên sau một lần khiến nàng ta nổi giận, ta nhân cớ dọn vào đạo quán thanh tu.

 

Giờ thì thời cơ công khai thân phận thật của nàng ta, đã đến rồi.

 

14

 

Đêm ta trở về nhà, Thái tử liền cải trang đến ngay trong đêm.

 

Trong mắt hắn mang chút mất kiên nhẫn, nhưng giọng nói vẫn thấp:

 

“Tinh Dao không hiểu chuyện, ta thay nàng đến đây tạ tội với tỷ.”

 

Ta không đáp, hắn bèn tiếp tục nói rõ mục đích chuyến đi này.

 

Hắn đã nhiều lần nhúng tay vào việc quản lý muối, lại còn tham ô khoản tiền triều đình dùng để xây đập ở Giang Nam. 

 

Vì thế mà Giang Nam lũ lụt tràn lan, số tiền cứu tế được ban xuống, hắn cũng nuốt mất hơn nửa.

 

Khắp Giang Nam xác c.h.ế.t nằm la liệt, dịch bệnh hoành hành.

 

Hắn muốn ta viết thư cho phụ thân và ca ca, bảo họ âm thầm dẫn binh vây chặt mấy thành đã nhiễm dịch, không cho bệnh lan ra ngoài, đồng thời đàn áp vài nơi đã giương cờ phản loạn.

 

Nghe xong, ta hít mạnh một hơi lạnh.

 

Ta biết Thái tử tham lam, từng vơ vét nhiều tiền nhưng không ngờ hắn lại dám nuốt lớn đến thế, gây họa đến mức này.

 

Ánh mắt hắn lộ vẻ hoảng hốt:

 

“Phụ hoàng đã sai người đến Giang Nam tuần tra, nếu… nếu họ mang được sổ sách và nhân chứng về, đối với cô sẽ vô cùng bất lợi! Phụ hoàng đã cấm ta rời Đông cung, hiện giờ ta không còn ai để sai khiến, mọi chuyện chỉ có thể nhờ đến tỷ thôi!”

 

Ta nhấp một ngụm trà, trầm ngâm hồi lâu rồi đáp:

 

“Đành cố gắng thử xem, nhưng Thái tử vẫn nên chuẩn bị sẵn mọi đường lui.”

 

Thái tử thở phào nhẹ nhõm, nét mặt thoáng dãn ra như thể chuyện này, chỉ cần Tần gia ra mặt là vạn sự vô lo.

 

Hắn nhìn ta viết thư ngay trước mặt, thả bồ câu mang đi, mới an tâm rời khỏi.

 

Sau khi Thái tử đi, mẫu thân lo lắng hỏi:

 

“Chúng ta thật sự muốn nhúng tay vào chuyện này sao?”

 

Ta lắc đầu, huýt một tiếng, bồ câu lại bay về. 

 

Ta lấy thư xuống, đốt trên ngọn đèn.

 

Sự bạc bẽo của Thái tử, ta sớm đã thấy rõ. 

 

Sao có thể dấn thân vào vũng nước đục này.

 

Hắn để Tần gia gánh chuyện này, nào có nghĩ đến nếu bị bại lộ, Tần gia sẽ có kết cục ra sao.

 

Chẳng bao lâu sau, chứng cứ phạm tội của Thái tử được dâng lên trước ngự tiền. 

 

Hoàng đế nổi giận lôi đình, các phe phái trong triều đều dấy lên lời kêu phế Thái tử.

 

Tần Tinh Dao chạy đến hỏi tội ta, vì sao không cứu Thái tử.

 

“Tỷ tỷ, muội đã có thai với Thái tử rồi! Nếu Thái tử bị phế, mệnh phượng của muội cũng chẳng còn! Sao tỷ không chịu cứu muội?”

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu