Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Thái tử dịu giọng nói:

 

“Tinh Dao, chính là nữ nhân này tráo đổi ngươi, bắt ngươi chịu khổ dưới tay bà ta phải không?”

 

Hà Tinh Dao bật khóc nức nở như chịu ủy khuất tột cùng:

 

“Đúng vậy! Chính là bà ta! Bà ta đã bắt ta rời khỏi Tần gia, còn đối xử tệ bạc với ta! Ta hận bà ta!”

 

Nữ nhân vội ngẩng đầu phủ nhận:

 

“Không! Không phải ta! Ta không dám! Cho dù có cho ta một trăm lá gan, ta cũng không dám tráo đổi nữ nhi của Trấn Quốc Công phủ!”

 

“Điện hạ, xin người hãy làm chủ cho ta! Ta chỉ là một nữ nhân nhà quê thôi, khó khăn lắm mới nuôi lớn được một nữ nhi đến tuổi gả đi. Vậy mà nàng phát điên, nói nàng là nữ nhi của Trấn Quốc Công phủ, rồi chạy lên kinh thành quậy phá!”

 

“Con tiện tỳ c.h.ế.t tiệt, ngươi muốn c.h.ế.t thì cũng đừng kéo cả nhà tao theo! Hà Tinh Dao, đồ c.h.ế.t tiệt, còn không mau theo ta về nhà!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Ngươi là con ruột của ta, là m.á.u thịt rơi ra từ người ta! Đừng có nghe chuyện của mấy ông kể chuyện rồi tưởng mình là tiểu thư khuê các gì đó! Ta nói cho ngươi biết, từ bụng ta chui ra, ngươi suốt đời mang mệnh tiện mà thôi!”

 

Hà Tinh Dao lắc đầu liên tục, nước mắt lưng tròng:

  Website TruyenLau.com

“Ta đã nghe thấy hết rồi! Chính là bà dùng nữ nhi của mình để tráo đổi ta. Ta còn có chứng cứ trong tay, bà không thừa nhận cũng vô ích!”

 

Nhìn bộ dạng lanh lợi của nữ nhân này, ta rốt cuộc cũng hiểu vì sao bà ta năm đó lại dám làm ra chuyện táo tợn như thế. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Chắc chắn bà ta thực sự tin rằng mình đã tráo đổi thành công nữ nhi Trấn Quốc Công phủ với nữ nhi của mình.

 

Vì vậy mới mang đứa trẻ về nông thôn và sai bảo không ngừng.

 

Nhưng bà ta cũng sợ có ngày sự việc bại lộ, nên không dám hành hạ quá mức, để mặc Hà Tinh Dao được học chữ, học y, nên nàng ta mới có cơ hội cứu Triệu An Hòa.

 

Thái tử khẽ liếc mắt, tên thái giám bên cạnh lập tức bước tới, giẫm mạnh lên tay bà ta:

 

“Lúc này mà còn không chịu nói thật, nô tài có đủ cách khiến ngươi phải mở miệng!”

 

Khi bị kéo đi, bà ta vẫn không ngừng gào lên:

 

“Nàng thật sự là nữ nhi của ta! Ta không nói dối! Cứu mạng với…”

 

Hà Tinh Dao lau khô nước mắt, nhìn muội muội ta bất mãn:

 

“Tiểu thư Cẩm Hy, dù gì bà ta cũng là mẫu thân ruột của ngươi, bà ta phạm sai lầm cũng vì ngươi thôi! Gác sang chuyện khác, tấm lòng bà ta suốt một đời vì ngươi không thể phủ nhận. Ngươi không định cầu xin cho bà ta sao? Làm con thì…”

 

Ta giơ tay ngắt lời nàng ta:

 

“Thế còn ngươi thì sao, Hà cô nương? Dù gì bà ta cũng nuôi nấng ngươi mười lăm năm, ngày ngày sớm tối bên nhau. Ngươi sao không cầu xin cho bà ta?”

 

Hà Tinh Dao kinh ngạc nhìn ta:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Tỷ tỷ… sao tỷ có thể… có thể đảo lộn phải trái như vậy chứ? Nếu không phải tại bà ta, sao ta phải chịu khổ hơn mười năm trời!”

 

Ta không để ý đến nàng ta, chỉ hành lễ với Thái tử:

 

“Thưa điện hạ, chuyện hôm nay nên xử lý thế nào?”

 

Thái tử trầm mặc một lát rồi nói:

 

“Quốc công phủ xảy ra chuyện lớn thế này, cũng đến lúc phải chỉnh đốn lại rồi!”

 

Ta cúi đầu hành lễ:

 

“Quốc công phủ nhất định sẽ cho điện hạ một lời giải thích.”

 

10

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong phòng, mẫu thân cứ đi đi lại lại, vẻ mặt đầy lo lắng:

 

“Phải làm sao đây, chuyện này vậy mà lại bị Thái tử biết rồi! Hắn… hắn lại không chịu cưới Cẩm Hy nữa. Đến nước này rồi mà hắn còn hối hôn, thế thì Cẩm Hy của chúng ta biết phải làm sao bây giờ?”

 

Cẩm Hy lộ ra vài phần yếu đuối:

 

“Mẫu thân, tỷ tỷ, con… con vốn không phải con ruột của Tần gia, tự nhiên cũng không nên gả cho Thái tử.”

 

Ta nhìn chằm chằm nàng, không bỏ sót biểu cảm nào trên gương mặt ấy:

 

“Cẩm Hy, muội thật sự muốn gả cho Thái tử sao?”

 

Cẩm Hy ngẩn ra, rồi mỉm cười nhẹ nhõm:

 

“Tỷ tỷ, bây giờ cho dù muội có muốn gả cũng chẳng thể nữa rồi! Hơn nữa, Thái tử người đó…”

 

Nàng để lộ vẻ mặt khó nói nên lời.

 

Rồi nàng nói tiếp:

 

“Mẫu thân, tỷ tỷ, con sẽ sớm dọn ra khỏi Tần phủ, để không làm khó hai người.”

 

Ta khẽ vỗ đầu nàng:

 

“Dọn gì mà dọn? Muội chính là nữ nhi của Tần gia.”

 

Nói xong, ta kể lại chuyện xảy ra khi còn nhỏ cho nàng nghe.

 

Cẩm Hy nghe mà ngẩn người, mắt tròn xoe vì kinh ngạc. Rồi nàng lo lắng hỏi:

 

“Tỷ, có khi nào tỷ nhớ nhầm không? Khi ấy có thể vẫn chưa bị tráo đổi đâu?”

 

Ta vén tay áo nàng lên, trên cánh tay nàng cũng có một nốt ruồi đỏ.

 

Chỉ khác là nốt ruồi của Hà Tinh Dao ở bên trái, còn của nàng thì ở bên phải.

 

Ta lại nói:

 

“Hơn nữa, người Tần gia chúng ta ai nấy đều có sức lực hơn người thường. Ta đã cho người thử qua Hà Tinh Dao rồi, sức nàng ta chỉ như người bình thường mà thôi.”

 

Mẫu thân nghe xong liền đập bàn đứng dậy:

 

“Không được! Ta phải lập tức vào cung nói rõ với Thái tử rằng con mới là nữ nhi của ta!”

 

Bà đi đến cửa rồi lại khựng lại:

 

“Nhưng… Thái tử chưa chắc đã tin ta.”

 

Muội muội bỗng mở miệng:

 

“Tỷ tỷ, muội không muốn gả cho Thái tử! Cũng không muốn tỷ gả cho Triệu An Hòa!”

 

Ta gật đầu, mỉm cười, nắm lấy tay nàng:

 

“Được.”

 

Những ngày qua, ta đã tra rõ mọi chuyện.

 

Muội muội bị tráo vào lúc tròn một tháng tuổi, nhưng quốc sư lại xem mệnh vào lễ đầy trăm ngày.

 

Nói cách khác, số mệnh mà quốc sư luận ra là của Cẩm Hy.

 

Chỉ một lời của quốc sư, đã khiến hai tỷ muội ta nửa đời phải sống trong bóng tối của lời tiên đoán ấy.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu