Hà Tinh Dao rưng nước mắt kể:
“Ở Hà gia, ta ăn không no, mặc không ấm, ngày ngày chịu cực chịu khổ mà chẳng bao giờ nhận được sắc mặt tốt của mẫu thân. Đệ đệ muội muội thì được mẫu thân nuông chiều hết mực. Ta từng thắc mắc vì sao mẫu thân thiên vị, rồi bị bà đ.á.n.h một trận, bảo đó là số mệnh của ta!”
Lớn lên, Hà Tinh Dao bị Tiền Thảo Nhi gả cho nhà Lý đồ tể.
Lý gia có đứa con độc ác, từng đ.á.n.h c.h.ế.t thê tử, thường đ.á.n.h nhau với Lý đồ tể, gả vào nơi như vậy chẳng khác gì đem mình vào mồ.
Khi tuyệt vọng muốn c.h.ế.t, nàng ta lại vô tình cứu được Triệu An Hòa.
Triệu An Hòa cho nàng ta tiền, giúp nàng ta thoát khỏi Hà gia.
Trước khi bỏ trốn, nàng ta nghe thấy phụ thân tranh giành một thứ, nghe lén câu chuyện và biết được mình không phải con Hà gia, mà thực ra là con của phủ Trấn Quốc Công Tần ở kinh thành, là nữ nhi Tần gia mang mệnh phượng, đúng ra người được gả làm Thái tử phi phải là nàng ta!
Mọi việc đều do Tiền Thảo Nhi một người mưu tính. Nàng ta vừa nói vừa xốc tay áo lên:
“Mẫu thân, người còn nhớ không? Nữ nhi có một nốt ruồi đỏ nhỏ ở cánh tay!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mẫu thân chần chừ một lát, rồi ôm chặt Hà Tinh Dao mà khóc:
“Nữ nhi của ta, con chịu khổ rồi!”
Ta trợn mắt nhìn trời một cái. Website TruyenLau.com
Triệu An Hòa hả hê nhìn ta:
Website TruyenLau.com
“Ta đã nói rồi, nữ nhi Tần gia phải là Hà cô nương này, dịu dàng và nhân hậu, sao lại là Tần Cẩm Hy, kẻ thấy chuyện là cầm roi quất người? Trong kinh thành, chẳng ai ngang tàng như nàng! Thật chẳng chút nữ tính!”
“Phập!”
Ta vung tay, tát thẳng vào mặt hắn.
7
Hà Tinh Dao lập tức rời khỏi vòng tay mẫu thân ta, tức giận trừng mắt nhìn ta:
“Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy? Hôm nay muội có thể đoàn tụ với mọi người đều là nhờ An Hòa ca ca! Chúng ta phải cảm ơn huynh ấy mới đúng!”
Ta khẽ lắc ngón tay:
“Đừng gọi ta là tỷ tỷ, ta không có muội muội nào như ngươi cả.”
Hà Tinh Dao tức nghẹn.
Ta quay sang nói với mẫu thân:
“Nương, cái tật mềm lòng của người phải sửa đi thôi. Nếu không phải người quá dễ dãi, quản gia cũng chẳng dám để người ta tùy tiện dẫn đứa nhỏ vào phủ làm việc. Thân phận của muội muội cũng sẽ không bị người khác nghi ngờ như hôm nay.”
“Nhưng mà…”
Mẫu thân do dự.
Ta nhìn Hà Tinh Dao nói:
“Muốn chứng minh ngươi là nữ nhi Tần gia, chỉ dựa vào những điều này thì chưa đủ. Trên đời có rất nhiều người giống nhau, chẳng lẽ ai cũng có thể đến đây nhận thân sao?”
“Trừ phi…”
Hà Tinh Dao bỗng bật khóc hét lên:
“Ta thấy tỷ căn bản là không muốn nhận ta! An Hòa ca ca nói đúng, tỷ ghen tị, tỷ sợ ta trở về sẽ cướp mất tình thương của phụ mẫu, cướp đi ánh sáng của tỷ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cướp?”
Ta nở nụ cười lạnh, nhìn thẳng vào Triệu An Hòa.
“Ta là đại tiểu thư Tần gia, ta có gì cần phải cướp sao?”
Hà Tinh Dao che mặt, nước mắt tuôn rơi:
“Ta biết, tỷ khinh ta xuất thân quê mùa, không biết đàn cầm kỳ thư họa, tỷ chê ta thô tục! Nhưng tỷ tỷ, nếu khi đó ta không bị tráo đổi, ta cũng có thể lớn lên thành tiểu thư cao quý như tỷ. Giờ ta trở nên thế này, sao tỷ lại chẳng thương ta chút nào?”
Triệu An Hòa nắm tay Hà Tinh Dao, lạnh lùng nói:
“Tần Cẩm Huyên, trước đây ta chỉ biết ngươi kiêu căng ngạo mạn, không ngờ ngươi còn hám hư vinh, không phân phải trái! Tinh Dao, chúng ta đi, ta sẽ để muội đường đường chính chính bước vào cửa Tần gia!”
Triệu An Hòa giận dữ kéo Hà Tinh Dao rời đi.
Mẫu thân định ngăn lại, nhưng họ đã đi xa:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Phải làm sao đây? Trong lòng ta thật chẳng yên chút nào.”
Ta biết Hà Tinh Dao và Triệu An Hòa sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, chắc chắn sẽ ngấm ngầm tìm chứng cứ.
Không ngờ, bọn họ lại dám đến gây chuyện đúng vào ngày Thái tử hạ sính lễ.
Hà Tinh Dao quỳ thẳng trước mặt Thái tử:
“Điện hạ, dân nữ có nỗi oan trời không thấu, cầu xin điện hạ minh xét cho dân nữ!”
Thái tử ngạc nhiên nhìn Triệu An Hòa, rồi lại liếc về phía ta đang vội vàng từ hậu viện chạy đến.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng dấy lên một ý nghĩ mãnh liệt, muốn hủy bỏ hôn ước này.
Nếu không phải Triệu An Hòa dẫn theo, Hà Tinh Dao căn bản chẳng thể bước vào cửa Tần phủ.
Thái tử chắp tay sau lưng, vẻ mặt không vui:
“Có oan khuất thì đến Kinh Triệu phủ, ngươi nghĩ cô là người xử án sao? Hôm nay là ngày trọng đại, không cho phép ai quấy rối! Người đâu, kéo nàng ta xuống!”
Ta vừa mới thở phào một hơi, thì nghe Hà Tinh Dao lớn tiếng kêu:
“Điện hạ minh giám, nỗi oan của dân nữ có liên quan đến chuyện hôm nay! Dân nữ chỉ sợ điện hạ bị người khác che mắt!”
Ta giận dữ quát:
“Nói bậy! Người đâu, mau kéo nàng ta ra ngoài!”
Nhưng Triệu An Hòa cũng quỳ xuống:
“Điện hạ, Tinh Dao thật sự không nói dối! Hôm nay đến đây không phải cố tình quấy phá, mà là sợ Tần gia phạm sai lầm, lấy giả thay thật!”
“Lấy giả thay thật?” Thái tử chậm rãi nhấm nháp mấy chữ ấy, ánh mắt trở nên sâu xa.
Ta bước đến hành lễ:
“Trước đây quả thật có lời đồn rằng nữ nhi Tần gia bị tráo đổi, nhưng đều là chuyện vô căn cứ. Là Tần gia chúng thần không xử lý ổn thỏa việc gia môn, khiến điện hạ kinh động, đó là lỗi của thần gia.”
Hà Tinh Dao vội lắc đầu:
“Không phải! Không phải! Ta thật sự là nữ nhi của Tần gia! Năm đó, mẫu thân nuôi ta đã cố tình tráo đổi chúng ta! Tỷ tỷ, tại sao tỷ không chịu nhận ta? Tại sao không cần ta? Dù ta trở về cũng sẽ không cướp mất của tỷ bất cứ điều gì!”
Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.