Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

“Tỷ tỷ, chúng ta đều là nữ nhi Tần gia. Tỷ được mặc gấm lụa, nằm giường êm nệm ấm, có kẻ hầu người hạ. Còn ta thì sao? Mỗi ngày làm việc đồng áng mệt mỏi, việc nhà không dứt, còn bị phụ mẫu nuôi mắng chửi, đ.á.n.h đập!”

 

“Tỷ tỷ, ta biết Tần gia đã nuôi Tần Cẩm Hy mười lăm năm, các người đã có tình cảm, ta không tranh giành. Ta chỉ cầu được trở về Tần phủ, có một chỗ dung thân, được phụng dưỡng phụ mẫu, trả lại mười lăm năm hiếu nghĩa chưa trọn. Dù tỷ đuổi ta khỏi Tần gia, ta cũng cam tâm!”

 

Ta lạnh giọng đáp:

 

“Hà cô nương, cho dù ngươi có muốn báo hiếu thì cũng nên hướng về mẫu thân ruột của mình. Ta nói lại lần nữa, Tần gia chúng ta không hề nhận nhầm nữ nhi.”

 

Triệu An Hòa phẫn nộ nói:

 

“Tần Cẩm Huyên, ngay trước mặt điện hạ mà ngươi còn dám chối cãi! Ngươi có biết hành vi của Tần gia các người là tội khi quân không!”

 

Lúc ấy, ta hoàn toàn lạnh mặt.

 

8

 

Triệu An Hòa lần này là muốn xé toang mặt với Tần gia rồi.

 

Lúc ấy, Cẩm Hy bước ra, tát cho Triệu An Hòa một cái thật mạnh, tiếng tát giòn vang khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Ngay cả Thái tử cũng vô thức lùi lại một bước.

 
TruyenLau
Ta bước lên, nắm lấy tay muội muội, trấn an để muội đừng sợ.

 

Hà Tinh Dao oán hận nhìn Cẩm Hy, nói:

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Tiểu thư Cẩm Hy, ngươi đã hưởng bao nhiêu năm vinh hoa phú quý của Tần gia, giờ là lúc phải trả lại rồi! Tần gia đã che chở ngươi nhiều năm, chẳng lẽ ngươi muốn để họ vì ngươi mà mang tội sao?”

 

Ta quát lớn:

 

“Ngươi nói bậy!”

 

Cẩm Hy mắt đỏ hoe, tiến đến trước mặt Thái tử:

 

“Thái tử ca ca, chàng cũng tin lời nữ tử đó sao? Nếu… nếu ta không phải là nữ nhi của Tần gia, không có mệnh phượng, thì chàng còn muốn cưới ta không?”

 

Thái tử im lặng rất lâu, rồi khẽ nói:

 

“Ta là Thái tử, ta phải cưới nữ nhi Tần gia, phải cưới người mang mệnh phượng.”

 

Cẩm Hy trừng to mắt, không thể tin nổi:

 

“Từ nhỏ ta đã được dạy rằng, lớn lên ta sẽ gả cho chàng. Giờ chỉ vì nữ tử kia xuất hiện, chàng liền không cần ta nữa sao? Chẳng lẽ… bao năm tình nghĩa giữa chúng ta đều là giả ư?”

 

Thái tử đưa tay định chạm vào má muội muội, ta lập tức bước lên chặn lại.

 

Hắn nhẹ giọng nói:

 

“Cẩm Hy, cho dù nàng không phải là nữ nhi Tần gia, ta cũng sẽ không bỏ mặc nàng. Chỉ là, tính tình nàng nên sửa đi, nếu không thì…”

 

Ta nghe hiểu hàm ý trong lời hắn, mà muội cũng hiểu rồi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ánh sáng trong mắt Hà Tinh Dao đang quỳ dưới đất bỗng rực lên.

 

Từ đầu đến cuối, người Thái tử muốn cưới chỉ là người có mệnh phượng, bất kể người đó là ai.

 

Hắn không hề quan tâm đến tình nghĩa bao năm giữa hắn và muội muội.

 

Từ khi muội muội hiểu chuyện, biết rằng mình sẽ gả cho Thái tử, muội muội luôn nỗ lực để trở thành một Thái tử phi xứng đáng.

 

Huống chi, bao nhiêu lần muội muội đã che chắn cho hắn trước độc dược, trước ám sát.

 

Một tiểu cô nương vừa phải học cầm kỳ thi họa, vừa phải học y thuật, võ nghệ, quản lý nội trạch, không thứ gì bỏ sót.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Muội muội đã khổ luyện để trở thành một Thái tử phi hoàn mỹ.

 

Vậy mà giờ, có người đột nhiên xuất hiện nói rằng muội muội là giả, tất cả nỗ lực, tất cả mục tiêu trong chớp mắt đều hóa thành hư vô.

 

Nước mắt muội muội cuối cùng cũng rơi xuống.

 

Chúng ta đều hiểu vì sao hôm nay Thái tử tự mình đến hạ sính lễ.

 

Ngày đó, chuyện Triệu An Hòa la to giữa nơi đông người rằng Cẩm Hy không phải nữ nhi ruột của Tần gia, sớm đã truyền đến tai hắn.

 

Chỉ là Tần gia vẫn im lặng, nên hắn mới không nhịn được mà tự mình đến.

 

Lần này, hắn đến không phải để hạ sính, mà là để cho Hà Tinh Dao một cơ hội.

 

Ta rất chắc chắn, muội muội ta chưa từng bị tráo đổi.

 

Nhưng Thái tử cần một cơ hội như thế này. Hắn không cần một Thái tử phi thông minh, tài giỏi, mà cần một người luôn đặt hắn lên hàng đầu, để hắn có thể nắm trong tay.

 

Mà Hà Tinh Dao chính là người như vậy.

 

Cho dù Tần gia không thừa nhận nàng ta, hắn cũng sẽ ép chúng ta phải nhận.

 

Nhưng hắn lại không biết, người Tần gia từ trước đến nay, coi trọng nhất là huyết thống.

 

Thái tử đưa tay ra với Hà Tinh Dao:

 

“Đứng dậy đi.”

 

Hà Tinh Dao e thẹn đặt tay lên tay hắn:

 

“Tạ ơn điện hạ, điện hạ anh minh thần võ, sáng suốt thấu tỏ mọi việc, giúp dân nữ rửa sạch oan khuất. Dân nữ vô cùng cảm kích.”

 

Nàng ta vừa đứng dậy thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.

 

Một gia nhân chạy vào bẩm:

 

“Đại tiểu thư, có một phụ nhân đang làm ầm ngoài cổng, nói rằng Tần gia chúng ta bắt cóc con của bà ta, bà ta muốn vào tìm con.”

 

9

 

Chỉ trong một khoảnh khắc, ta đã biết người đến là ai.

 

Ta nhanh hơn Thái tử một bước, nói:

 

“Đưa người vào!”

 

Thái tử trừng mắt nhìn ta đầy tức giận, ta giả vờ như không hay biết gì.

 

Chẳng bao lâu sau, một nữ nhân với dáng vẻ nhếch nhác chạy vào.

 

Khi thấy Hà Tinh Dao, mắt bà ta sáng rực lên, lập tức quát to:

 

“Con tiện tỳ c.h.ế.t tiệt, không biết sống c.h.ế.t! Mày dám chạy đến phủ quý nhân quấy rối, không mau theo ta về nhà!”

 

Hà Tinh Dao sợ hãi, cả người co rút lại, suýt nữa chui vào lòng Thái tử.

 

Triệu An Hòa chắn trước mặt Hà Tinh Dao, lớn tiếng quát:

 

“Nữ nhân lớn gan, dám mở miệng hỗn láo trước mặt Thái tử!”

 

Nữ nhân ấy lập tức sợ hãi quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy:

 

“Thái… Thái thái gia tha mạng! Dân phụ không dám nữa, sẽ không dám nữa đâu! Xin tha mạng!”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu