Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

5

 

Hà Tinh Dao rưng rưng nước mắt nhìn ta, dường như chỉ cần thêm một giây nữa thôi là sẽ nhào tới gọi ta một tiếng “tỷ tỷ”.

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y muội muội, trấn an nàng:

 

“Triệu An Hòa, ngươi ăn nói bừa bãi giữa nơi đông người như thế, đã nghĩ tới hậu quả chưa? Đã nghĩ tới kết cục của Triệu gia chưa?”

 

Sắc mặt Triệu An Hòa lúc xanh lúc trắng. Ta dắt muội muội đi ra ngoài, khi đi ngang qua Hà Tinh Dao thì dừng lại, nhìn nàng ta thật sâu, rồi nói:

 

“Thật thì không thể giả, giả cũng chẳng thể thành thật.”

 

Thì ra nàng ta chính là muội muội giả đến nhận thân kia.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Triệu An Hòa cố tình làm loạn giữa đám đông như thế, rốt cuộc là có ý đồ gì?

 
TruyenLau
Ta bất giác suy nghĩ, chuyện này phía sau còn có bao nhiêu bàn tay đang điều khiển?

 

Về đến phủ, ta lập tức sai người đi điều tra gốc gác của Hà Tinh Dao.

 

Muội muội đầy vẻ hoảng loạn, nắm chặt lấy tay ta: TruyenLau

 

“Tỷ tỷ… tỷ nói xem… liệu lời họ nói có thể là thật không? Có khi nào ta thật sự bị tráo đổi rồi sao? Vậy thì… hôn sự giữa ta và Thái tử có phải cũng không cần nữa không? Thế thì ta có thể đến biên quan tìm phụ thân và đại ca rồi!”

 

Ta khẽ gõ lên trán nàng:

 

“Vừa rồi còn bị dọa sợ đến run rẩy, sao bây giờ lại chẳng thấy sợ nữa rồi?”

 

Muội muội chu môi nói:

 

“Sợ thì có ích gì! Với lại, chỉ cần ta không phải gả vào Đông cung, tỷ cũng không cần vì ta mà phải chịu ấm ức gả vào Triệu gia nữa!”

 

Rồi nàng lại nhíu mày, bối rối tự nói:

 

“Ấy, không đúng, nếu ta không phải là nữ nhi Tần gia, vậy phụ thân và đại ca ở biên quan có còn nhận ta không? Aiya, cái này cũng không đúng, cái kia cũng không đúng nữa…”

 

Trong đầu ta lóe lên một suy nghĩ, ta chậm rãi hỏi:

 

“Vậy muội muốn làm nữ nhi Tần gia hay không muốn?”

 

Ta muốn làm rõ, xem Quốc sư đã luận mệnh cho muội muội từ khi nào.

 

Trong chuyện này, hẳn là có điều ẩn giấu.

 

Ta cùng mẫu thân mang lễ vật hậu hĩnh đến phủ Quốc sư, chờ ở cổng rất lâu, tiểu đồng hầu hạ Quốc sư mới ra báo rằng: Quốc sư đang bế quan, không gặp bất kỳ ai.

 

Chúng ta đành quay xe về phủ.

 

Mẫu thân thở dài:

 

“Nghe nói hôm qua con đã gặp đứa bé đó rồi, con thấy thế nào?”

 

Ta còn chưa kịp đáp, xe ngựa đã bị chặn lại.

 

Triệu An Hòa dẫn theo Hà Tinh Dao đứng chắn ngay trước đầu xe.

 

Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu ta, Triệu An Hòa, rốt cuộc hắn còn định giở trò gì nữa đây?

 

6

 

Ta cho người dẫn hai người họ vào viện trang của Trấn Quốc Công phủ.

 

Vừa vào phòng riêng, Hà Tinh Dao liền quỳ xuống trước mặt mẫu thân:

 

“Mẫu thân, con mới là con của mẫu thân! Mẫu thân, con đã tìm mẫu thân khổ sở biết bao nhiêu!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẫu thân nhìn Hà Tinh Dao, mắt bỗng rưng rưng:

 

“Giống… thật giống, quá giống!”

 

Bà định đưa tay ôm lấy Hà Tinh Dao, ta vội chặn lại:

 

“Việc chưa rõ, mẫu thân đừng vội động lòng!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hà Tinh Dao quay sang ta:

 

“Tỷ tỷ, muội thật sự là muội muội của tỷ!”

 

Ta thản nhiên đáp:

 

“Ta chỉ có một muội muội ở nhà, sắp gả vào hoàng thất làm Thái tử phi. Ngươi là con mèo hoang ở đâu mà dám mạo nhận?”

 

Triệu An Hòa không nhịn được, chỉ trích ta:

 

“Tần tiểu thư đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ? Chúng ta gửi chiếc khóa trường mệnh và chiếc tã kia, chẳng ngươi không thấy sao?”

 

Ta liếc hắn một cái, chán không muốn nói nhiều.

 

Hắn lại càng tức giận hơn:

 

“Được, đồ vật ngoài kia có thể bị làm giả, nhưng dung mạo thì sao? Mở to mắt ra nhìn xem, Hà Tinh Dao này rốt cuộc giống ai!”

 

Ta nhìn Hà Tinh Dao, thật ra thấy phảng phất quen mặt, nhưng chẳng nhớ rõ là giống ai. 

 

Mẫu thân thì lặng lẽ nói vào tai ta:

 

“Nàng giống nội tổ mẫu con lắm!”

 

Vừa lúc bà nói xong, Triệu An Hòa rút ra một bức tranh:

 

“Đây là bức chân dung nội tổ mẫu ta và nội tổ mẫu ngươi khi còn trẻ, ngươi cứ xem kỹ đi. Tinh Dao chẳng phải giống hệt nội tổ mẫu ngươi sao?”

 

Ta chăm chú nhìn. Hóa ra lúc đầu thấy nữ tử này quen quen là vì nàng ta thật sự giống nội tổ mẫu.

 

Bội tổ mẫu ta đã mất mấy năm, vậy mà ta lại không nhận ra ngay. 

 

Ta thầm khen, bà ngày trẻ cũng đủ xinh đẹp.

 

Mẫu thân thấy tranh liền đỡ Hà Tinh Dao đứng lên; Hà Tinh Dao khóc òa, ôm chặt lấy mẫu thân.

 

Ta nhìn hai người ôm nhau khóc mà không biết phải làm sao.

 

Ta rất chắc chắn: thuở đó ta chắc chắn đã đổi lại muội muội, không có khả năng nào là đổi nhầm.

 

Ta hỏi Hà Tinh Dao:

 

“Hà cô nương nói bị tráo đi, vậy người tráo ngươi có căn dặn thế nào cho ngươi biết sự thật? Có lẽ người ta tráo ngươi chỉ để mười lăm năm sau ngươi tới nhận thân sao?”

 

Hà Tinh Dao lau nước mắt, kể từng nỗi vất vả suốt mấy năm qua.

 

Bà ta tên Tiền Thảo Nhi, từng vào Tần phủ làm vài ngày việc vặt. 

 

Quản gia thấy tội nghiệp, biết bà ta mới sinh được hai tháng mà sắp phải đi làm, lại có nét hao hao giống nội tổ mẫu nhà ta, nên cho bà ta làm mấy ngày phụ việc rồi đem con vào phủ.

 

Tiền Thảo Nhi vào phủ thấy giàu sang Tần gia, gan dạ sinh lòng ghen, nhìn thấy nét mặt giống nội tổ mẫu, nghĩ về thân mẫu già yếu ở quê, lòng bất mãn dấy lên. 

 

Hai người trông giống nhau thế, mà một người suốt ngày còng lưng làm ruộng, một người lại là phu nhân cao ngạo. 

 

Thấy bất công, Tiền Thảo Nhi liền nổi tà tâm, đổi hai đứa trẻ.

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu