Đúng lúc đó, có người gọi bà ta, bà ta luống cuống bỏ đi.
Lúc ấy ta mới bước vào phòng, đặt đứa bé trong tay mình lên giường.
Ta nhìn hai đứa nhỏ, quả thực trông rất giống nhau, nhưng ta chỉ liếc một cái đã biết ai mới là muội ruột của mình.
Ta bế muội trở lại.
Khi bế muội đi qua sân của mẫu thân, muội khóc lớn, ta bị phụ thân bắt gặp, dạy cho một trận, bảo rằng muội không phải món đồ chơi của ta.
Sau đó, ta bị phụ thân mang ra biên ải, nói là để rèn giũa tính nết.
Vì thế ta quên mất, chưa từng kể chuyện đó với phụ mẫu.
Nghĩ đến đây, ta đem toàn bộ ký ức kể lại cho mẫu thân nghe.
Không ngờ bà lập tức òa khóc:
TruyenLau
“Ban đầu ta còn nghi ngờ đây có phải âm mưu gì không, nhưng nghe con nói vậy… thì ra muội con thật sự từng bị tráo đổi!”
Ta vội vàng dỗ bà, nói rằng ta đã đổi lại từ năm đó rồi. Website TruyenLau.com
Nhưng mẫu thân vừa khóc vừa nói ta khi ấy còn quá nhỏ, sao có thể bế một đứa bé đi xa như vậy mà không ai phát hiện.
Website TruyenLau.com
Mẫu thân lại quên rằng, con cháu Tần gia ta từ nhỏ đã có sức mạnh hơn người, mà năm đó ta còn là đứa giỏi chơi trốn tìm nhất!
Thật ra, nếu muốn chứng minh cô nương kia có phải người Tần gia hay không, vẫn còn một cách… chỉ là cách ấy có hơi…
Ta muốn gặp cô nương đó một lần.
Mẫu thân nói vì sợ lộ chuyện, nên đã cho người đưa nàng ta đến trang viên ở ngoại thành tạm ở trước.
Ta bảo mẫu thân đừng lo, ta sẽ đi xem ngay.
Còn về phần muội muội, tạm thời đừng nói cho nàng biết, tránh sinh thêm rắc rối vào lúc này.
Muội muội ta là Thái tử phi tương lai, thân phận và mệnh cách của nàng tuyệt đối không thể có sai sót.
Còn chưa kịp ra khỏi cửa, gia nhân đã vội vã chạy đến báo, muội muội Cẩm Hy lại đ.á.n.h người rồi.
Người đi đường đã báo lên phủ Kinh Triệu phủ, còn người bên cạnh muội muội thì hấp tấp quay về báo tin.
3
Ta dẫn người vội vã đến cửa hiệu thì trước cửa Tường Vân Lâu đã bị vây kín chật như nêm.
Đám hạ nhân phải cố sức tách ra một lối nhỏ mới để ta vào được.
Vừa bước vào, ta liền thấy muội muội đang đứng trên bậc thang cao, tay nắm chặt roi da, chỉ thẳng xuống đôi nam nữ gần như đang ôm lấy nhau dưới chân thang.
Nam nhân mặc cẩm bào giận dữ quát:
“Tần Cẩm Hy, ngươi là nữ tử mà không biết giữ lễ, chẳng ở yên trong khuê phòng lại suốt ngày lộ diện khắp nơi, còn ra thể thống gì! Bình thường đã kiêu ngạo ngang ngược, gây họa khắp nơi, nay lại còn dám công khai đ.á.n.h người, còn đâu là đức hạnh của nữ nhân? Ta phải đến Tần phủ hỏi xem, bọn họ dạy nữ nhi thành ra thế nào!”
Nghe xong, sắc mặt ta tối sầm, nhanh bước đến bên muội muội, khẽ hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Muội không sao chứ?”
Thấy ta, hốc mắt muội liền đỏ lên:
“Tỷ tỷ, muội không sao, chỉ là hắn…”
Lúc này ta mới xoay người nhìn sang nam nhân kia, Triệu An Hòa, vị hôn phu đã đính ước với ta mười năm, ba năm nay học ở Nhạc Lỗ Thư Viện, vẫn chưa trở về.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sáng nay khi ta đến Triệu gia chăm sóc mẫu thân hắn đang bệnh, hắn còn chưa về nhà.
Vậy mà giờ đây, hắn lại xuất hiện cùng một nữ nhân khác, dạo phố vui vẻ.
Thật đúng là hiếu tử!
Nữ tử bên cạnh hắn có dung mạo thanh tú, thoạt nhìn quen quen, dường như ta đã thấy ở đâu đó, trên người mặc y phục cũ sờn, sắc trắng nhạt, trông đáng thương, yếu ớt nép sát bên hắn.
Thấy ta, Triệu An Hòa lập tức chất vấn:
“Tần Cẩm Huyên, ngươi đến đúng lúc lắm! Tần Cẩm Hy cướp đồ của người khác lại còn ra tay đ.á.n.h người. Tần gia các ngươi giờ đến nữ nhân cũng ngông cuồng như thế sao?”
Nghe vậy, nữ tử bên cạnh hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạ lùng, vừa hiếu kỳ vừa pha chút ngưỡng mộ.
Muội muội ta lại bật cười lạnh:
“Ngông cuồng à? Thứ đồ mà ta để mắt tới, ai dám tranh với ta? Còn ngươi là cái gì, lại dám dạy dỗ ta? Ai cho ngươi cái mặt mũi đó?”
Triệu An Hòa tức giận quát:
“Tần Cẩm Hy! Ta là tỷ phu của ngươi! Ngươi coi thường trưởng bối, thật chẳng có gia giáo gì cả!”
Ta nhìn hắn, vị hôn phu suốt ngày chỉ lo khoa cử, chẳng buồn nói chuyện thành thân.
Mối hôn sự giữa ta và hắn là do nội tổ phụ ta định ra từ mười năm trước.
Nhà ta là võ tướng thế gia, muội muội lại mang mệnh phượng, cả nhà đang thời vinh hiển rực rỡ như lửa.
Thế nhưng nội tổ phụ vẫn lo lắng, không dám để ta gả vào những nhà quyền quý khác, nên mới chọn con út của Triệu Ngự sử, người được Hoàng đế sủng tín nhưng thích kết thù khắp nơi.
Khi mẫu thân biết tổ phụ định gả ta cho Triệu gia, bà đã khóc ba ngày, nói là quá thiệt thòi cho ta.
Muội muội cũng nói, nàng không cần làm Thái tử phi, không cần vào hoàng gia, chỉ mong ta đừng chịu uất ức như thế.
Nhưng ta hiểu rõ, đó là vì tổ phụ lo cho đại cục của cả gia tộc.
Lẽ ra sáu năm trước, chúng ta đã thành thân.
Nhưng khi ấy, tổ mẫu của hắn qua đời, hắn phải để tang ba năm.
Sau đó, Triệu Ngự sử bệnh nặng qua đời, hắn lại tiếp tục chịu tang thêm ba năm.
Ba năm sau nữa, hai ca ca của hắn bị những kẻ thù cũ của phụ thân hắn đẩy đi nhậm chức nơi xa xôi.
Hắn chỉ để lại cho ta một câu:
“Chưa có công danh, sao lập được gia thất.”
Muội Muội Mới Là mệnh Phượng Thật Sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.