Vệ Phồn ăn thêm lần nữa rồi liếc mắt cầu cứu Vệ Phóng. Nhưng huynh trưởng lại chẳng hiểu ý còn nháy mắt liên tục khiến nàng càng rối.
Không còn cách nào, nàng đành ghé sát thì thầm:
“Tổ mẫu, cái này… không phải đậu hũ mà là não heo.”
Quốc công phu nhân giật nảy, bàn tay run lên đập mạnh xuống bàn:
“Cái gì? Thật là hồ đồ! Hoang đường!”
Nghĩ đến Vệ Tuân, bà vừa tức vừa hận: Cả đời hắn chưa từng đứng đắn, già rồi còn muốn làm trò quái gở. Nếu năm đó ta không bị sắc đẹp làm mờ mắt thì sao lại gả cho cái đồ lão bất t.ử ấy!
Bà nghiến răng mắng nhỏ:
“Thứ dơ bẩn này mà cũng dám mang lên bàn còn nói là món quý. Ta nghe nói não heo có độc, chẳng lẽ hắn muốn hại c.h.ế.t ta?”
Vệ Phồn vội vàng nhỏ giọng:
“Không, tổ mẫu hiểu lầm rồi. Não heo chỉ hơi độc, nam t.ử ăn nhiều thì không tốt, nữ t.ử lại bổ…”
Nói đến đây nàng mới nhận ra lỡ lời vội che miệng, mắt tròn xoe nhìn bà đầy vẻ hối lỗi.
Quốc công phu nhân giận run nhưng trước mặt cả nhà không tiện nổi nóng, chỉ đành gượng cười nói:
“Ta với Phồn Phồn nói giỡn thôi, mọi người cứ tiếp tục ăn đi.”
Vu thị bán tín bán nghi nhưng chẳng liên quan đến mình nên vẫn cười gật đầu.
Hứa thị thì hoàn toàn không nghĩ ngợi chỉ dặn nữ nhi:
"Đừng nháo tổ mẫu như thế.” Website TruyenLau.com
Vệ Phóng và Vệ T.ử vốn chậm hiểu, nghe tổ mẫu nói không sao thì coi như thật.
Chỉ có Vệ Tố vẫn lo lắng thi thoảng liếc nhìn Vệ Phồn.
TruyenLau.com
Quốc công phu nhân kéo Vệ Phồn lại nghiêm giọng:
“Con còn nhỏ mà suốt ngày đọc mấy cuốn sách lạ, toàn học những thứ chẳng ra gì, chỉ tổ giống cái tính không đứng đắn của tổ phụ.”
Vệ Phồn lí nhí:
“Con chỉ sợ lỡ ăn nhầm thứ độc nên mới mở sách t.h.u.ố.c ra xem thôi.”
TruyenLau.com
Quốc công phu nhân lườm nàng rồi thở dài.
Vệ Phồn cười ngây ngô lại muốn múc thêm miếng nữa. Nàng vốn chẳng chê kỵ gì, món não heo hầm rất ngon, so với đậu hũ còn ngon gấp bội.
Quốc công phu nhân hừ lạnh giằng lại bát:
“Thôi, tháng này ta chỉ ăn nửa tháng chay vậy.”
Dù sao cũng đã lỡ ăn một miếng, chê cũng chẳng được.
Quản ma ma đứng phía sau lắc đầu thở dài. Quốc công gia vẫn chứng nào tật nấy, chỉ giỏi khiến lão phu nhân tức giận.
Vệ Tuân - lão Quốc công không đứng đắn đang ở trong thư phòng thưởng tranh, hai tay chắp sau lưng thong thả đi lại mấy vòng. Đợi một lát quản sự bên trong khổ sở vội vàng chạy tới.
"Như thế nào? Cái kia, mỡ đông quỳnh ngọc đã đưa đi chưa?"
Quản sự vẻ mặt khó xử run rẩy đáp:
"Bẩm quốc công gia, đã đưa đi rồi. Quản ma ma còn thưởng cho đầu bếp nữ một khối bạc vụn làm nàng vui mừng không thôi."
Vệ Tuân bật cười, thấy ánh mắt quái dị của quản sự thì ho nhẹ một tiếng nghiêm nghị giáo huấn:
“Như Tố không coi trọng thân thể, tuổi đã cao lại gầy gò trơ xương, tổn hại phúc khí còn làm ô uế hai mắt. Ta đây là có ý tốt”.
"Dạ…"
Quản sự chỉ biết phụ họa, nét mặt khổ sở. Nhìn lão công gia nhà mình, khoan bào dài, trâm bích ngọc cài tóc, râu dài phiêu dật, phong thái như thần tiên bước ra từ tranh… nhưng sao tính tình lại như thế này, ai mà biết!
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quốc công phu nhân sau bữa ăn thì ăn một miếng dưa ngọt, lúc này mới nguôi đi phần nào uất khí. Vệ Phồn ngồi cạnh ân cần cẩn thận, lúc này bà miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.
Suy nghĩ giây lát, bà phân phó Quản ma ma:
"Mấy ngày trước hầu gia ở trước mặt ta khoe khoang, nói lấy được một bức của Tống Thao vẽ, dưới b.út thần thái linh động. Ngươi gọi hầu gia đem bức ấy đưa đến Bảo Quốc Tự coi như ta kính cúng trong chùa, kết thiện duyên cầu bình an."
Quản ma ma giật mình:
"Cái này… Quốc công gia bên kia…"
Quốc công phu nhân lạnh nhạt:
"Hắn là hắn, ta là ta. Hắn ghét bỏ tăng nhân, chẳng lẽ không cho ta kính bái Bồ Tát? Nếu hắn không phục thì cứ việc viết văn chương tới mắng ta."
Rồi liếc sang huynh muội Vệ Phồn, Vệ Phóng, hờn giận trách:
"Đều là do tổ phụ các con, mấy lần đắc tội với tăng nhân Phật tổ hại ta đi chùa dâng hương cũng không dám ngẩng đầu sợ bị người ta đuổi ra ngoài."
Vệ Tuân bình thường tuy không còn gây sự với tăng đạo nhưng trong lòng vẫn chán ghét. Ông từng chế giễu:
"Ánh trăng chiếu đường, con lừa trọc đầu trống trơn.
Gió mát qua lậu phòng, tín đồ túi trống trơn.
Hương thơm hiến Phật buồn, thê nữ chẳng c.h.ế.t cũng chẳng sống…"
Nghe ra thì hòa thượng nào chẳng tức méo cả mặt.
Quản ma ma càng thêm do dự. Nhà mình với tăng đạo vốn thù sâu như biển, nếu thật sự đưa bức ấy đến Bảo Quốc Tự, vạn nhất quốc công gia không vui thì chẳng phải rước họa sao?
Quốc công phu nhân không để ý:
"Hắn muốn ồn ào thì cứ đến hỏi ta."
Bà lại quay sang nhìn Vệ Liễm đang buồn ngủ, cười bảo Vu thị:
"Tiểu lang tuổi còn nhỏ, bên ngoài lạnh, chớ để nó ngủ say rồi mới ôm về kẻo cảm lạnh."
Vu thị vốn muốn xem náo nhiệt nhưng vẫn phải phân phó nhũ mẫu bế Vệ Liễm đi ngủ.
Quốc công phu nhân lại nhìn Hứa thị cùng Vu thị:
"Các ngươi có chuyện gì muốn nói?"
Hứa thị tiếp lấy chén trà thơm từ nha hoàn, dâng lên Quốc công phu nhân rồi chậm rãi nói:
"Con dâu có một việc không dám tự quyết nên muốn thỉnh ý mẫu thân."
Quốc công phu nhân đặt chén trà xuống, trong lòng muốn nói: Ngươi đâu chỉ có một việc không làm chủ, rõ ràng việc nào cũng không làm chủ được! Nhưng ngoài mặt vẫn hỏi:
"Chuyện gì?"
Hứa thị mỉm cười dè dặt:
"Là chuyện của A Nhứ. Nàng ở Tạ gia đã được hai tháng, nay cũng sắp cuối năm mà vẫn chưa thấy trong phủ bàn chuyện đón về. Con dâu nghĩ có nên phái người đón A Nhứ về nhà không, chứ để nàng ở Tạ gia ăn tết thì không hay."
Vệ Phồn mấy người im lặng, chờ quốc công phu nhân định đoạt.
Quốc công phu nhân nhíu mày:
"Hồ ngôn loạn ngữ! A Nhứ tuy mồ côi nhưng chẳng phải không còn ai nương tựa. Người nhà cũng chưa c.h.ế.t hết, sao ta lại bỏ mặc nàng? Nữ nhi Vệ gia lại phải ở Tạ gia ăn tết?"
Bà thở dài:
"Có lẽ ta già rồi nên hồ đồ. Tạ gia đã đưa thiệp mời, nói có một gốc mai nở sớm, mời tỷ muội các con ngày hai mươi sang thưởng mai. Nhân tiện các con đưa A Nhứ về. Nếu Tạ gia hỏi thì nói theo ý ta: gần đây dân nghèo đói khổ, trong nhà dự định mở nồi cháo phát chẩn tích đức, muốn giao cho tỷ muội các con cùng lo liệu để tập quen việc nhân gian, khỏi mãi sống trong khuê các mà không biết khó khăn ngoài kia."
A Tú dâng một cái khay sơn đỏ, bên trên đặt vài tấm thiệp mời. Vệ Phồn cầm lấy phần của mình, Vệ Tố cùng Vệ T.ử liếc nhau đều cảm thấy hiếm lạ.
Tạ gia vốn tự cao là thư hương môn đệ nhìn Vệ gia chẳng ra gì. Ngoại trừ Vệ Nhứ, bọn họ thực sự coi thường hết thảy.
Vệ Phồn thì chẳng biết nửa điểm phong nhã, mở miệng ra toàn lời vụng về; Vệ Tố thứ nữ, tính tình rụt rè chẳng dám ngẩng đầu; Vệ T.ử tuy thông minh nhưng mẫu thân vốn là thương nhân, nàng lại xảo quyệt càng khó được yêu thích.
Bởi thế, từ sau khi Vệ Giản qua đời hai nhà cũng ít qua lại.
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.