Vệ Lãng có hai nhi t.ử song sinh, con lớn tên Vệ Tuân, con nhỏ tên Vệ Hứa.
Vệ Tuân dung mạo cực kỳ giống cha, trời sinh tuấn mỹ. Nhưng cha hắn lại một lòng cầu tiên vấn đạo bỏ mặc gia đình, từ nhỏ đã khiến Vệ Tuân chịu không ít khổ sở.
Hắn vốn chán ghét điều này vô cùng. Cha hắn đoạn tình tuyệt ái, suốt ngày bế quan tu luyện, trong tiểu viện khói lửa quanh năm, mùi đan d.ư.ợ.c hỗn tạp, thỉnh thoảng lại nuốt vài viên tiên hoàn, quần áo không mặc mình trần chạy nhảy khắp nơi...
Vệ Tuân nhìn cảnh đó mà nhịn ghê tởm, tự buộc tóc treo xà nhà, khổ công nghiền ngẫm kinh Phật đạo pháp. Khổ tâm mười mấy năm cuối cùng khi xuất quan, hắn ngọc diện môi hồng, thắt lưng tung bay trong gió, khí chất còn hơn cả phụ thân thực sự giống người trong cõi thần tiên.
Nhưng Vệ Tuân chẳng lo chính sự chỉ chuyên tìm phiền phức với tăng đạo. Gặp hòa thượng thì tranh luận kinh, gặp đạo sĩ thì luận pháp khiến khắp chùa chiền đạo quán ở Vũ Kinh nghe tên hắn đã biến sắc, ai nấy đều tránh né.
Tăng đạo trốn tránh, Vệ Tuân lại càng tức giận. Hắn dựng đài cao ngay trước chùa miếu, đốt hương tĩnh tọa cố tình chờ tăng đạo ra ứng chiến. Lúc ấy xuân về hoa nở, gió mát phả mặt, thiếu niên tuấn tú ngồi ngay ngắn trên đài, tiên phong đạo cốt khiến hoa xuân cũng phải thất sắc. Quý nữ trong kinh đỏ mặt che khăn kéo nhau đến xem; thiếu niên phong lưu tụ tập ngâm thơ đối ẩm; thậm chí kỹ nữ, phụ nhân trang điểm diễm lệ cũng đổ tới ca múa... Một nơi vốn thanh tịnh bỗng thành chốn ồn ào hỗn loạn.
Tăng đạo kêu khổ không thôi, cuối cùng quan phủ phải ra mặt mới ngăn được. Nhưng Vệ Tuân nào chịu yên? Nhờ có tổ phụ làm quan Tông Chính Tự, lại thêm hoàng đế ưu ái, hắn nhanh ch.óng ngồi vững chức thiếu khanh bắt đầu dùng quyền thế ép tăng đạo.
Hắn cùng Lễ bộ bắt tay chỉnh lý sổ sách, buộc người xuất gia phải có độ điệp (văn thư chứng nhận làm sư, đạo sĩ từ quan phủ). Không có độ văn thư thì đều coi là hòa thượng, đạo sĩ dởm, phạt tiền rồi bắt về nhà lấy vợ gả chồng, nộp thuế đi lính. Muốn thực sự xuất gia thì phải bỏ bạc ra mua độ điệp, từ đó mới đường đường chính chính tụng kinh làm pháp sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhờ vậy, quốc khố đầy lên, Hộ bộ vui mừng khôn xiết vừa thu được thuế vừa diệt được kẻ lười.
Nhưng Vệ Tuân vẫn chưa thỏa mãn. Hắn đặc biệt ghét lễ Vu Lan và Trung Nguyên, khi tăng đạo tụ hội làm pháp sự, dân chúng cũng nhân dịp du ngoạn tụ tập đông đúc, sự cố cháy nổ liên tiếp. Vệ Tuân dâng sớ cực lực công kích muốn hạn chế nghi lễ, ép tăng viện kiêm cả việc cứu hỏa. Quần thần nghe xong chỉ biết câm lặng, đúng là có thù oán truyền đời với thần phật!
Quả thực từ Vệ Lãng đến Vệ Tuân, một đời hại thân nhân, một đời hành tăng đạo chẳng khác nào kiếp kiếp gieo nghiệt.
Trái ngược với Vệ Tuân, nhị đệ Vệ Hứa cả đời lại chuyên tìm phiền toái cho chính mình.
Vệ Hứa một lòng muốn nối dõi cho Vệ gia, ngày đêm cùng thê thiếp ân ái nhưng số trời trêu ngươi, hắn lại liên tiếp sinh toàn nữ nhi không có lấy một mụn nhi t.ử. Hắn sốt ruột bèn cưới thêm thiếp nạp thêm phòng, còn uống đủ loại t.h.u.ố.c cầu t.ử nhưng vẫn vô ích. Hậu viện ồn ào như chợ, bản thân thì thân thể sa sút, ba mươi tuổi đã tiều tụy như năm mươi.
Mẫu thân Mâu thị khuyên giải: con cái là mệnh trời, không thể cưỡng cầu. Nhưng Vệ Hứa đâu chịu nghe, cứ liều mạng cầu t.ử đến nỗi kiệt sức ngã bệnh. Cuối cùng dù có hai thiếp thất mang thai, hắn trông chờ mòn mỏi kết quả lại sinh thêm hai nữ. Vệ Hứa như bị sét đ.á.n.h uất hận đến bạc đầu, nhưng vẫn không chịu nhận con thừa tự. TruyenLau
Cho đến lúc tuổi già hấp hối, hắn mới kéo tay huynh trưởng Vệ Tuân nghẹn ngào nhờ nhận nhi t.ử của Vệ Tuân làm con thừa tự. Vệ Tuân thở dài đem tam nhi t.ử Vệ Lạp ghi vào danh nghĩa Vệ Hứa. Lúc này nhị phòng mới coi như có người nối dõi.
Về phần Vệ Tuân, hậu viện chỉ có một thê một thiếp, sinh ba nhi t.ử và một nữ nhi. Trưởng t.ử Vệ Giản xuất chúng tuấn tú thông minh, biết giữ mình tiến lui, khác hẳn hai đệ đệ phóng đãng bất tài. Vệ Giản học hành khổ công, được chọn làm thư đồng thái t.ử, dần trở thành tâm phúc, sau cưới nữ nhi Tạ gia tiền đồ rộng mở.
Vệ gia vốn toàn kẻ ăn chơi, chỉ trông vào Vệ Giản chống đỡ cơ nghiệp. Nhưng trời phú ít phúc vận số đã cạn, trong một lần yến tiệc, Ngụy phi nổi điên hạ độc thái t.ử, tất cả thân tín đều trúng độc. Vệ Giản xui xẻo nhất, hộc m.á.u tại chỗ m.á.u c.h.ế.t t.h.ả.m.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.