Ba tỷ muội Vệ Phồn nhận được thiếp mời đều cảm thấy có chút kỳ lạ. Vệ T.ử dùng hai ngón tay nhón lên thiếp mời, lật qua lật lại xem.
Tạ gia vốn không thích mời nàng, nàng cũng chẳng ưa gì Tạ gia, trăm lần đi đến cửa đều bị tức giận đến phát khó chịu.
Vệ Tố trên mặt cũng chẳng hứng thú gì. Thủy tạ, ban công của Tạ gia một bước một cảnh, quả là tao nhã tinh xảo hơn nhà mình. Nữ nhi Tạ gia đều đọc thi thư, xinh đẹp, nho nhã phi thường nhưng ánh mắt nhìn người lại khiến người ta khó chịu. Lời nói thì bề ngoài như khắp nơi chiếu cố nhưng thực ra khắp nơi đều toát lên thương hại, tựa như nàng là một đứa trẻ đáng thương không nơi nương tựa.
Vệ Phồn cau mũi một cái, ngửi thấy trên thiếp mời có mùi hoa mai, bên trong dường như còn kèm cả hương hoa trường xuân. Chỉ một lát mũi nàng liền ngứa ngáy, liên tục hắt xì hơi, mấy nốt đỏ li ti cũng nổi trên tay.
A Tú cùng Quản ma ma hoảng sợ kêu lên, quốc công phu nhân cũng giật mình vội vàng hỏi:
"Vừa rồi còn rất tốt, sao bây giờ thành ra thế này?"
Hứa thị vội vã chạy tới xem xét, kéo tay nữ nhi:
"Ai nha, đang mùa đông lạnh giá sao lại phát ban như vậy?"
Vệ Phồn định trả lời nhưng chưa kịp mở miệng đã lại hắt hơi, hai mắt ướt nhòe nước mắt chực trào.
Vệ Tố cầm thiếp mời, đưa lên mũi cẩn thận ngửi. Nàng không thể nhạy như cái mũi “chó” của Vệ Phồn, một lúc lâu mới phân biệt ra mùi hoa rồi thở dài đáp:
"Tổ mẫu, mẫu thân, thiếp mời này có tẩm hương, bên trong có mùi nguyệt quế. Nhị tỷ tỷ vừa ngửi thấy liền phát ban".
Hứa thị yên tâm cười nói:
"Không sao đâu, chỉ vài ngày sẽ tự lui, t.h.u.ố.c cũng không cần bôi."
Quốc công phu nhân tức giận:
"Ngươi làm nương mà lòng dạ rộng rãi quá!"
Nhưng nhìn thấy Vệ Phồn không giống như có chuyện lớn, bà cũng hơi yên lòng.
Vệ T.ử lại cau mày, cầm khăn tay nghiêm mặt, giọng hạ thấp đầy vẻ thâm trầm: Website TruyenLau.com
"Chẳng lẽ có người cố ý?"
Vệ Phóng sợ đến trừng mắt. Hắn vốn sớm đã chướng mắt Tạ gia, từ nam đến nữ, ai ai cũng vểnh mũi lên trời nhìn người khác như kẻ dưới.
Vệ Phồn lúc này đang hắt hơi liên tục, mũi ngứa ngáy muốn mở miệng cũng không được. Nghe Vệ T.ử nói, nàng suýt nữa thì nghẹn thở, đang định cười lại phun ra một cái hắt hơi lớn, vội vàng khoát tay liên tục.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngạc vội vàng vỗ nhẹ lưng Vệ Phồn, vừa làm vừa giải thích:
"Nhị nương t.ử có ý nói: không có oán thù, sao lại đến mức ấy."
Vệ T.ử hừ nhẹ: TruyenLau
"Cái gì mà không đến mức ấy. Nhị tỷ tỷ quen nghĩ tốt cho người ta. Nhưng nhị tỷ tỷ xuân đến là hay mắc dị ứng phấn hoa, cả hầu phủ trên dưới đều biết. Ta còn nhớ rõ vì chuyện này, trong phủ toàn bộ nguyệt quế đều phải nhổ đi, thay bằng tường vi. Lại đưa tới một thiếp mời có mùi nguyệt quế, mà còn là mùi thoang thoảng, không ngửi kỹ thì không phát hiện ra. Nếu mùi quá nặng, hẳn đã bị chặn lại từ cửa, không thể tới tay nhị tỷ tỷ rồi mới đến chỗ đại tổ mẫu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng càng nói mắt càng sáng, giọng càng hứng khởi, như vừa phá được một vụ án nghi nan, hả hê lộ rõ trên mặt.
Vu thị ngồi sau lưng Vệ Tử, thầm gật đầu, trong lòng vui mừng: có nữ nhi như thế, mẫu thân còn cầu gì hơn?
Bao nhiêu năm dốc lòng dạy dỗ, những thuật trạch đấu, mưu kế âm dương, giấu kim trong lời nói… tưởng đâu lấy chồng xong chẳng dùng được. Ai ngờ bây giờ lại có đất dụng võ, liền cảm thấy kiêu hãnh vô cùng.
Ngẫm lại, trong nhà Vệ Lạp nàng gả vào, thiếp thất thông phòng chẳng hiểu bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, trước mặt nàng thì rụt rè lấy lòng, còn trước mặt Vệ Lạp thì tận lực nịnh nọt khiến hắn phát chán rồi lại nạp thêm người khác. Nay đến hầu phủ, rốt cuộc cũng gặp chuyện có thể cho nàng và nữ nhi thi triển tài năng.
Mẹ con Vu thị và Vệ T.ử ngồi song song, đều mang dáng vẻ nghiêm nghị, khóe miệng nhếch nhẹ, ánh mắt sắc bén, trong lòng mưu toan suy nghĩ sâu xa.
Vệ Phồn cuối cùng cũng thở thông, uống một chén trà, rửa mặt, mới bình ổn lại, nói:
"Thật chẳng hiểu sao, chọc ghẹo ta làm gì chứ? Ta hiếm khi đến Tạ gia, lại chưa từng đắc tội các nàng."
Vệ T.ử nghiêm mặt:
"Nhị tỷ tỷ, trên đời vốn có vô duyên vô cớ oán, lòng người khó lường. Ai biết được bọn tiểu nhân kia giả bộ tâm tư xấu xa gì. Ngươi sao chắc chắn mình không đắc tội ai? Người lòng dạ hẹp hòi, chỉ cần vô tình một lần, cũng có thể ghi hận, muốn gây khó dễ với ngươi."
Vệ Phồn khụt khịt mũi, đưa tay ra cho mọi người xem. Những nốt đỏ đã nhạt đi, nàng nói:
"Đã khá hơn nhiều rồi. Ngủ một giấc là hết, không có gì đâu."
Vệ T.ử và Vu thị nhìn nhau, hơi sững người, rồi đồng loạt thở dài:
"Nhị tỷ tỷ, dù là việc nhỏ cũng không nên coi thường. Tích tiểu thành đại, chịu khổ nhỏ sẽ thành khổ lớn."
Quốc công phu nhân bất đắc dĩ nói:
"Thôi, chỉ là ngoài ý muốn, đừng nghĩ đông nghĩ tây nữa. Trời lạnh, ta cũng mệt rồi, các ngươi ai về phòng nấy nghỉ ngơi đi."
Bà nhìn tay Vệ Phồn:
"Nhìn thì nhạt đi rồi, nhưng cũng không thể coi thường. Ngươi là tiểu nương t.ử, vạn nhất để lại sẹo, khóc cũng không kịp. Mấy ngày tới nhớ thu xếp chuẩn bị, đi làm khách phải mang theo ít quà nhỏ của nữ nhi gia, tặng qua tặng lại cũng có phần thú vị."
"A? Còn để các nàng đi sao?"
Vệ Phóng kinh hãi, nói:
"Này chẳng phải là hạ độc..."
Quốc công phu nhân vỗ mạnh vai hắn, quát:
"Nói bậy! Sao đến miệng con lại thành chuyện c.h.ế.t người rồi?"
Vệ Phóng xoa vai, vẫn chưa chịu:
"Hay để ta tìm vài v.ú già cao lớn đi theo, ai dám kênh kiệu, âm dương quái khí thì cho ăn đòn. Tạ gia là cái gì chứ? Thế gia thanh quý? Chẳng qua chuyên đưa nữ nhi vào hoàng gia làm tiểu thiếp. Hoàng thân thì đã sao, chuyện kia từ năm nào, đến giờ đều thành tro bụi. Lão sư ta còn nói, nữ nhi Tạ gia đoan trang hiền thục, nhưng rốt cuộc chẳng lọt được đế tâm."
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.