Giả tiên sinh không dám giấu giếm thêm. Ông ta nói rõ: Huynh muội Vệ gia vốn chẳng có mưu đồ gì, Tạ phu nhân cũng không từng có ý lợi dụng họ. Chẳng qua bà chỉ mượn danh nghĩa Vệ gia phát cháo, tụ tập thêm chút dân nghèo, rồi trước mặt mọi người dựng nên vở kịch tố cáo phu quân. Tạ phu nhân không ngờ huynh muội Vệ gia chỉ là bèo nước gặp nhau, vậy mà lại bênh vực bà, còn thân chinh đến nha môn làm chứng.
Ngược lại, Giả tiên sinh quen biết Lâu Hoài Tỷ là có chủ ý từ trước. Lâu Hoài Tỷ vốn hay trà trộn ngoài phố, thích kết giao những kẻ kỳ dị, vì vậy Giả tiên sinh cố ý trổ tài, phô ra chút tuyệt kỹ, khiến hắn động lòng kết bạn. Sau đó, ông ta khéo léo tiết lộ với Lâu Hoài Tỷ rằng Tạ gia từng cất giấu danh họa.
Giả tiên sinh cười nịnh:
“Phu nhân muốn xé nát thanh danh của Tạ Tri Thanh, một bên bà cáo phu, lôi mọi chuyện ra ánh sáng. Một bên ta lại tung lời đồn khắp ngõ chợ, nói Tạ Tri Thanh là kẻ giả nhân giả nghĩa, trong nhà còn giấu danh họa để làm chứng. Đến lúc đó, hai bên vừa khớp với nhau, há chẳng phải quá hợp ý sao? Ha ha…”
Lâu Hoài Tỷ nheo mắt nhìn:
“Giả lão đầu, chẳng lẽ ta thường ngày có bộ mặt dễ bị dắt mũi thế ư?”
“Ấy ấy, tiểu lang quân ngọc dung như tiên, lòng dạ nhân hậu, trọng nghĩa khí trượng phu, gặp chuyện bất bình liền ra tay, lại trọng nghĩa khinh tài…”
Giả tiên sinh bày ra bộ mặt thành kính, miệng toàn lời tâng bốc.
“Vừa nhìn tướng mạo tiểu lang quân, ta liền biết ngài là người có cơ duyên lớn. Ánh mắt sáng chứa đựng từ bi, gương mặt như mỹ ngọc. Rõ ràng là đồng t.ử trước tòa Bồ Tát hạ phàm. Ta chỉ cần đứng gần ngài thôi cũng ngửi thấy tiên khí phảng phất.”
Vệ Phóng vỗ tay cười:
“Giả tiên sinh, trước kia ta thấy ngươi giỏi thuật làm giả, nào ngờ ngươi nịnh hót mới là thiên hạ đệ nhất tuyệt kỹ.”
Lâu Hoài Tỷ bật cười, lại ghé sát Giả tiên sinh, hạ giọng:
“Giả lão đầu, ngươi khen hơi vụng về nhưng cũng khiến ta thấy dễ chịu. Chỉ là, nếu cứ thế bỏ qua, ta lại thấy ấm ức, như bị ngươi chọc ghẹo.”
“… Ý tiểu lang quân là sao?”
TruyenLau
Giả tiên sinh thấp thỏm, đưa tay vân vê chòm râu.
Lâu Hoài Tỷ dí sát hơn:
“Ngươi nói trước kia bị đ.á.n.h gần c.h.ế.t, vứt ngoài đường. Rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Giả tiên sinh trố mắt chuột, ấp úng:
“À… là do ta học nghệ chưa tinh, bị khách hàng phát hiện tranh giả. Hắn tức giận vì bị lừa tiền, mất mặt, liền đ.á.n.h ta một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.” Website TruyenLau.com
“Giả lão đầu, ngươi mà còn dám dối trá, ta trở mặt ngay.”
Lâu Hoài Tỷ chỉ sang Lâu Cạnh.
“Ngươi có biết vị hắc diện thần kia có ngoại hiệu gì không?” TruyenLau
Giả tiên sinh rụt rè:
“Tiểu nhân… không biết. Xin hỏi vị lang quân ấy có nhã hiệu gì?”
“Hắn gọi là ‘Sống Lột Da’. Bắt được ai, hắn rạch một đường từ gáy xuống lưng, rồi lột phắt cả mảng da ra, thịt xương ngũ tạng đều lộ hết. Ngươi nghĩ xem có đáng sợ không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâu Cạnh làm ngơ, chẳng buồn đáp, để mặc đường đệ bịa đặt.
Giả tiên sinh nửa tin nửa ngờ, còn Vệ Phóng thì tin sái cổ, nhìn Lâu Cạnh mà run lẩy bẩy, cứ nghĩ thật sự gặp phải ác quỷ.
Lâu Hoài Tỷ vỗ vỗ mặt Giả tiên sinh, cười nham hiểm:
“Giả lão đầu, da thịt ngươi đã nhăn nheo, cách xương có một tấc, lột cũng chẳng tốn sức.”
Giả tiên sinh l.i.ế.m môi, phân vân chẳng biết hắn nói thật hay đùa. Cuối cùng không chịu nổi áp lực, bèn thú nhận:
“Năm đó ta tham tiền, bắt chước b.út tích người khác, còn khắc giả cả con dấu…”
Lâu Hoài Tỷ lập tức trợn mắt, ánh nhìn như bắt được bảo vật. Hắn đỡ Giả tiên sinh dậy, cười gian xảo:
“Ra là ngươi còn biết môn ‘kim thạch chi đạo’! Vậy công phu đã luyện bao nhiêu năm? Đạt đến trình độ nào rồi?”
Nói rồi hắn ghé tai hỏi nhỏ:
“Hổ phù, binh phù… ngươi có thể bắt chước được không?”
Giả tiên sinh hoảng hốt quỳ xuống, kêu rối rít:
“Tiểu lang quân, ngài chớ nói bậy! Đó là trọng tội phản nghịch, sao có thể đùa được!”
“Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Lâu Hoài Tỷ bĩu môi, rồi rút ra một tờ văn tự bán thân.
“Giả lão đầu, ngươi đã tính kế ta, ta không thể bỏ qua. Ngươi ký tên bán mình cho ta đi. Ta bảo ngươi sống thì ngươi sống, bảo c.h.ế.t thì ngươi c.h.ế.t, vậy mới hả cơn giận này.”
Giả tiên sinh ngẩn người, sau đó lại mừng rỡ như điên. Ông ta còn nóng lòng hơn cả Lâu Hoài Tỷ, vội ký tên cái rẹt, vừa cười vừa nói:
“Tiểu lang quân không chê ta già yếu, chịu thu ta làm môn khách, ta còn dám không tuân sao?”
“Khách với tớ khác nhau xa lắm nhé. Ngươi da mặt dày thật, ký văn tự bán mình mà còn đòi xưng là môn khách.”
Lâu Hoài Tỷ cau mày, thu tờ giấy lại, rồi vung quyền hăm dọa:
“Dạo này kinh tế khó khăn, ngươi rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì. Chi bằng bắt chước cho ta mười tám bức danh họa.”
“Tốt thế cơ à… Ta… ta…”
Vệ Phóng nghe vậy liền nhảy cẫng:
“Lâu huynh đừng bỏ ta ra ngoài. Đại tỷ ta còn cất giữ nhiều tranh quý, ta sẽ mượn vài bức cho Giả tiên sinh bắt chước.”
Lâu Hoài Tỷ cười mỉm, quay sang Giả tiên sinh:
“Bắt chước một bức thì dễ nhận ra giả. Nhưng nếu luyện đến mức b.út ý, thần thái đều hiểu thấu, rồi tự vẽ ra một bức theo phong cách của danh gia, lại xưng là tác phẩm thất lạc, thế nhân bàn tán qua lại, thật giả khó phân. Khi ấy, giả cũng hóa thành thật.”
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.