Bên ngoài bình phong còn đang trò chuyện, Lục Nghĩ cùng Lục Ngạc giật mình vội vàng xông tới:
“Thế nào? Có phải ngã đụng vào đâu rồi không?”
Vệ Phồn từ dưới người lật ra một viên ngọc cầu chạm rỗng hình lá quế. Xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy bên trong là một con thỏ ngọc trắng mịn đang ôm d.ư.ợ.c xử đảo t.h.u.ố.c. Nàng cười, đưa ngọc cầu ra trước mắt:
“Ta còn tưởng là cái gì, hóa ra là nó.”
Nói rồi đặt ngọc cầu trong lòng bàn tay, ấm áp nhuận hòa, thấm qua đầu ngón tay.
Lục Ngạc vừa thở phào vừa trách:
“Tiểu nương t.ử hù c.h.ế.t nô tỳ rồi. Viên ngọc cầu này tinh xảo như vậy chắc chắn không phải vật tầm thường. Nhưng nô tỳ không nhớ tiểu nương t.ử từng nói đến nó từ đâu mà có.”
Vệ Phồn ngáp dài, chính mình cũng hơi mơ hồ:
“Chỉ nhớ lần trước theo phụ thân đến Quốc Tự một chuyến, khi trở về liền có nhưng là ai cho thì ta quên mất rồi.”
Nàng lắc lắc ngọc cầu, con thỏ ngọc bên trong theo đó khẽ đập vào vách vang lên tiếng đinh lang trong trẻo. Đây rõ ràng là lấy một khối ngọc hoàn chỉnh mà khoan rỗng mài thành ngọc cầu, bên trong lại chạm khắc thêm thỏ ngọc thủ pháp tinh diệu vô cùng.
Lục Nghĩ từ trong ngăn tủ lấy ra một bình t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng bước tới gọi Lục Tiếu mang đèn lại gần, rồi cẩn thận xem chỗ đỏ trên tay Vệ Phồn, lo lắng nói:
“Đã mấy năm nay không phát bệnh không ngờ lại tái phạm. Cũng may nô tỳ không dám khinh suất, vẫn giữ một bình t.h.u.ố.c trong ngăn tủ. Có điều t.h.u.ố.c này là mùa xuân năm ngoái phối, đến giờ gần một năm, không biết còn tác dụng hay không.”
Vệ Phồn thản nhiên:
“Không cần bôi t.h.u.ố.c đâu, chỗ này lát nữa cọ chăn sẽ tự hết.”
Lục Nghĩ không chịu, giữ tay nàng lại rồi cẩn thận thoa một lớp bột t.h.u.ố.c mỏng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Dù không hiện rõ nhưng cẩn thận vẫn hơn. Không biết có phải vì lần trước đi Tạ gia hay không, mỗi lần đến đó đều mang chút tà khí về.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Tiếu xen vào:
“Cũng chẳng phải đâu. Lần trước đi du thuyền, tiểu nương t.ử đứng đầu thuyền thổi gió lạnh một trận, trở về liền ngã bệnh mấy ngày. Lần này còn chưa đi đâu, trên tay đã nổi sởi.”
Vệ Phồn vùi mặt vào gối mềm buồn cười nói:
TruyenLau.com
“Các ngươi nhắc tới Tạ gia, nghe như ta vốn không chịu được chỗ đó. Tốt nhất là cách xa trăm dặm.”
Lục Tiếu không phục:
“Cái này cũng khó nói. Biết đâu thật sự có thứ kỳ quái, trời sinh khắc nhau. Hay là cầu đạo phù mang theo bên người để hộ thân?” Website TruyenLau.com
Vệ Phồn nằm trong chăn ấm, lười nhác đáp:
“Không được. Đại tỷ tỷ đang ở Tạ gia, nếu ta mang phù trên người, vạn nhất bị phát hiện thì mặt mũi tỷ ấy biết để đâu? Ta với đại tỷ vốn dĩ đã không mấy thân thiết, nếu còn náo ra chuyện này thì ngày ngày gặp nhau càng thêm khó xử. Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, cứ trừng mắt nhau thì chẳng thú vị chút nào.”
Nghe đến đây, Lục Ngạc mấy người đều im lặng. Chuyện có liên quan đến Vệ Nhứ, các nàng không dám nhiều lời.
Trước kia khi Vệ Giản còn sống, Vệ Nhứ chính là hòn ngọc trong tay hầu phủ được sủng ái hết mực. Đám tỷ muội như Vệ Phồn cũng chỉ có thể đứng sau. Nhưng từ khi Vệ Giản qua đời, tước vị rơi xuống đầu Vệ Tranh - kẻ bất học vô thuật, cảnh ngộ của Vệ Nhứ cũng đảo lộn hoàn toàn.
Điều khó xử nhất là Quốc công phu nhân và Vệ Nhứ vốn chẳng hợp ý. Lão phu nhân tính tình ưa náo nhiệt mà Vệ Nhứ phụ mẫu mất sớm, trời sinh u buồn luôn ủ rũ. Ban đầu Quốc công phu nhân còn thương xót đưa về nuôi bên gối, chăm chút dỗ dành, thường xuyên khuyên nhủ, thậm chí nghĩ trăm phương ngàn kế để làm nàng vui. Thế nhưng hao tốn bao nhiêu tâm sức, Vệ Nhứ vẫn một bộ mặt mày cau có.
Quốc công phu nhân dần cảm thấy bất lực. Bà cũng không phải Chu U Vương có thể dung túng Bao Tự mãi. Tuổi đã cao tinh thần suy yếu, thêm phần chán nản, ngày qua tháng lại khó tránh khỏi mệt mỏi và sơ sẩy.
Vệ Nhứ vốn mẫn cảm yếu đuối, nhận ra thì âm thầm hối hận lại sợ làm tổ mẫu thương tâm. Nhưng quan hệ ruột thịt vốn dĩ có thể chậm rãi bù đắp. Nào ngờ trong phủ lại có thêm một Vệ Phồn.
Từ nhỏ Vệ Phồn vốn tính tình hoạt bát, sáng sủa, miệng lại ngọt. Tổ phụ, tổ mẫu, thúc phụ, thẩm nương… ai nàng cũng biết lấy lòng. Người khác đùa giỡn nàng chẳng bao giờ giận, cho gì cũng vui vẻ nhận. Chính nhờ vậy mà cả nhà đều yêu quý, người lớn thích mà kẻ nhỏ cũng mến.
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.