Cách mấy ngày, tỷ muội Vệ gia thu xếp xong xuôi chuẩn bị đi Tạ phủ làm khách.
Vệ Phồn cùng Vệ Tố đều có chút ngẩn người nhìn Vệ Tử, thật sự là… thật sự là tiên nữ hạ phàm.
Vệ T.ử đội trên đầu chiếc mũ kim hoa, từng nhánh hoa lá vàng óng ánh khẽ rung theo gió. Hai bên tai nàng đeo đôi khuyên tai khảm hồng ngọc hình ve sầu như đang vỗ cánh chực bay. Trên cổ là chuỗi vòng ngọc bách bảo xen lẫn vàng, bên hông buộc dải kim linh gắn ngọc quý. Nàng khoác xiêm y thêu hoa văn phú quý bằng chỉ vàng, bên ngoài phủ áo dệt kim tước cầu, ánh sáng lấp lánh chuyển động, rực rỡ ch.ói ngời.
Cả người nàng lấp lánh vàng son lại rắc thêm một tầng phấn kim, dưới ánh nắng mùa đông sáng rỡ đến loá mắt. Đẹp thì đẹp nhưng cũng quá loá mắt.
Vệ Phồn thấp giọng hỏi:
“Tứ muội muội, ngươi không thấy nặng sao?”
Vệ T.ử đỏ mặt, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c ấm ức đáp:
“Ta chỉ thấy nóng thôi, đúng là ông trời chẳng tốt, giữa mùa đông mà lại nắng ch.ói chang thế này.”
Ỷ Lan bận rộn đứng một bên khéo léo chen vào:
“Vậy thì cởi bớt đi, đợi lát nữa lên xe, tiểu nương t.ử dậy sớm đã mệt còn có thể nghỉ ngơi một hồi.”
Vệ T.ử thuận thế cởi bỏ chiếc áo dệt kim tước cầu rồi thở phào nhẹ nhõm. Nóng đến mức suýt ngất, gáy nàng ướt đẫm mồ hôi.
Vệ Phồn và Vệ Tố hôm nay lại mặc đồ giống nhau, một người xinh xắn một người đoan trang. Hai tỷ muội chỉ hơn kém nhau mấy tháng tuổi nhưng Vệ Phồn mặt mày non nớt, dù là tỷ tỷ trông lại nhỏ bé hơn.
Sáng sớm, quốc công phu nhân nhìn ba tôn nữ trẻ trung tươi tắn thì rất cao hứng, dặn dò các nàng phải ngoan ngoãn làm khách, rồi cũng căn dặn nha hoàn bà t.ử phải hầu hạ cho chu đáo.
Lần này đi đón Vệ Nhứ trở về, đi cùng còn có nhũ mẫu của nàng là Thanh nương t.ử. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quốc công phu nhân liếc nàng một cái, đặt chén trà xuống hỏi:
“Tố Nghi viện đã thu dọn xong chưa? Nhà đó để trống, mấy ngày liền bụi bặm ẩm mốc.”
Thanh nương t.ử cúi đầu đáp:
Website TruyenLau.com
“Hồi lão phu nhân, trước khi tiểu nương t.ử đi ngoại gia đã phân phó bọn nô tì phải ngày ngày mở cửa sổ thông gió. Gặp ngày nắng tốt còn mang sách ra phơi. Chúng nô tì nào dám lười biếng, ngày nào cũng làm đầy đủ.”
Quốc công phu nhân gật đầu:
“Vậy thì được. Các ngươi đi thôi, đừng chậm trễ.”
Lúc này Vệ Phồn đang nằng nặc đòi Quản ma ma một chén cháo bột bát bảo lại chê trong đó hồ đào không thơm, lúc xào thiếu lửa.
Quản ma ma cười nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nơi này nào là hạt vừng, nào là hạt óc ch.ó, mùi hương đậm đặc như thế, vậy mà cũng bị tiểu nương t.ử chê? Đúng là nhị nương t.ử sinh ra một đầu lưỡi tham ăn.”
Quốc công phu nhân liền bảo nha hoàn thu chén bát của Vệ Phồn, trừng nàng:
“Sáng sớm đã ăn đến không biết ngán còn kén chọn, mau mau đi đi, chọc người ghét.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vệ Phồn chưa chịu thôi còn làm nũng với bà, sau đó mới cười hì hì cùng Vệ Tố và Vệ T.ử ra cửa.
Vệ phủ sớm đã chuẩn bị xe ngựa. Đường đến Tạ phủ phải đi qua phố lớn, đông người chen chúc nên xe đi rất chậm.
Trong xe, Vệ Phồn ngồi chán chường liền lén vén rèm xe nhìn ra. Hôm nay trời đẹp, phố phường đặc biệt náo nhiệt, tiếng người huyên náo, ầm ĩ rộn ràng.
Lục Ngạc và Lục Tiếu biết nàng tính tình hiếu động, không thích ngồi yên bèn lấy một bao hạt thông, bóc ra nhân đưa cho nàng để nàng g.i.ế.c thời gian.
Xe ngựa Vệ phủ lại như con rùa, càng đi càng chậm, sau cùng dừng hẳn.
Một bà t.ử bên ngoài đến báo:
“Tiểu nương t.ử an tâm một chút, phía trước có người gây chuyện vây đông lắm, xe nhất thời không qua được. Phải đợi quan tuần đến giải tán mới đi tiếp được.”
Vệ Phồn tò mò hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Bà t.ử đáp:
“Đã cho sai vặt đi xem, nghe nói phía trước có xe ngựa lật, mấy hũ rượu vỡ nát, xa xa đã ngửi thấy mùi rượu rồi.”
Vệ Phồn hít một hơi, quả nhiên thoang thoảng mùi rượu mát lạnh:
“Đúng là rượu ngon nha.”
Lục Ngạc vội kêu lên:
“Tiểu nương t.ử còn quan tâm rượu làm gì, chẳng biết sẽ chậm đến khi nào, trễ giờ đến Tạ phủ thì không hay.”
Vệ Phồn bỏ một nắm nhân hạt thông vào miệng, chậm rãi nói:
“Ta tuy không phong nhã nhưng cũng biết thưởng mai phải chọn lúc tuyết rơi mới đẹp. Các ngươi xem ngoài kia nắng gắt, hoa mai héo rũ có gì đáng nhìn? Ngựa bị kẹt xe chẳng phải do chúng ta, làm sao gọi là thất lễ? An tâm.”
Nói rồi lại cảm thấy chưa đủ, nàng bảo Lục Tiếu:
“Lục Tiếu tỷ tỷ, ngươi bảo bà t.ử đi mua cho ta bao xốp giòn quỳnh diệp, phải của nhà Trương lão tứ, ca ca nói chỗ đó là ngon nhất.”
Xốp giòn quỳnh diệp chính là bánh quế giòn rắc mật, Lục Tiếu dở khóc dở cười đành vâng lệnh đi sai bà t.ử mua.
Phía bên kia phố, dưới gốc cây cổ thụ trăm năm, mấy tên ăn mày tụ tập, kẻ thì ngồi kẻ thì nằm.
Trong đó có một đứa bé ăn xin nằm ngửa dưới đất, gối đầu bằng tay, chân vắt nghiêng. Đôi hài rách lòi cả ngón chân, trên ngón buộc một sợi dây, đầu dây cột con diều nhỏ cỡ bàn tay bay chập chờn giữa không trung như thiêu thân lượn cánh.
Bên cạnh nó trải một tấm chiếu rách, một lão ăn mày nằm nhắm mắt phơi nắng trông rất thoải mái.
Một tên ăn mày khác thì ngồi quỳ tóc tai rối bù, đôi mắt ngây dại, lông mày nhăn tít như sắp khóc đến nơi.
Đứa bé ăn xin quay đầu, bất mãn với bộ dạng bi ai của hắn bèn thúc giục:
“Làm sao ngừng thế? Mau hát đi, hát hay một chút, không thì làm sao kiếm được tiền?”
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.