“Vậy thì nói cho tổ phụ với cha đi.”
Vệ Tố sững sờ, lắp bắp:
“Nói… nói cho tổ phụ với cha ư?”
Vệ Phồn đáp ngay:
“Tất nhiên rồi. Ở bên ngoài chịu ủy khuất, bị người khinh rẻ sao lại không nói cho phụ huynh?”
Vệ Tố đưa đầu ngón tay nghịch vài nét chữ vụn vặt, trầm ngâm một lát rồi lại hỏi:
“Nhỡ đâu cha với tổ phụ cũng không đứng ra bênh vực chúng ta thì sao?”
Vệ Phồn ung dung nói:
“Nếu không thể làm chủ vậy là có chỗ khó xử. Nếu thật sự bất lực thì thôi, đành chịu thiệt một lần. Thỉnh thoảng chịu thua thiệt cũng chẳng sao, miễn không phải ngày nào cũng như thế.”
Nói xong nàng cười dặn dò:
“Tam muội, muội phải nhớ kỹ. Bị ủy khuất thì phải nói ra. Nếu bản thân không làm gì được lại chẳng nói cho ai cứ nén trong lòng, chẳng phải tự mình ngột ngạt mà hỏng người sao?”
TruyenLau
Vệ Tố nghe vậy liền giãn mày, khẽ cười:
“Nhị tỷ, muội nhớ rồi.”
Nàng vốn định hỏi thêm về yến tiệc ở Tạ gia nhưng thấy vẻ mặt Vệ Phồn có chút ỉu xìu, lại nghĩ tính tình tỷ tỷ vốn cẩu thả, chắc tám phần lười để tâm nên cũng thôi, mặc kệ để bọn nha hoàn lo liệu. Còn bản thân nàng phận con thứ, thân phận vốn đã không cao thì làm gì cũng phải cẩn trọng hơn người khác.
Thiếp mời từ Tạ gia đúng thật là một củ khoai bỏng tay. Vệ Tố vừa cầm đã cảm thấy ngón tay bỏng rát mang theo u sầu mà trở về Thanh Chỉ viện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai nha hoàn thân cận, Bạch Mặc và Bạch Chỉ, thấy tiểu thư rầu rĩ còn tưởng nàng bị ai làm cho ủy khuất.
Vệ Tố vừa cho bọn họ chuẩn bị tháo b.úi tóc vừa bàn chuyện lễ vật, trong lòng lại càng khó xử. Tạ gia vốn kén chọn, trong tay nàng lại chẳng có món gì hợp ý. Nặng quá thì không tiện, nhẹ quá lại chẳng có thể diện.
Thân nương của nàng - Chân thị vốn chỉ là tỳ nữ, chẳng có bao nhiêu vốn riêng để trợ cấp cho nữ nhi. Đích mẫu Hứa thị tuy hiền hòa, hào phóng nhưng vốn không phải người tỉ mỉ. Những vật thưởng trong phủ toàn là đồ quý hiếm, y phục trang sức càng không thiếu. Tiểu nữ nhi như nàng vốn tính giản dị, chẳng hợp với phong cách xa hoa của Hứa thị.
TruyenLau
Mấy món trang sức quý giá như trâm ngọc, vòng vàng, ngọc bội… cũng chẳng thể đem đi tặng người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vệ Tố sai Bạch Mặc mở bách bảo hộp. Bên trong, từng ngăn nhỏ xếp đầy những vật tinh xảo, thú vị, đều là đồ chơi nhỏ do nàng cùng Vệ Phồn tặng qua lại cho nhau. Nếu phải đem cho người ngoài… Vệ Tố nhìn ngắm từng món, tay khẽ sờ mà lòng không nỡ, xót xa vô cùng.
Bạch Mặc hiểu rõ tính tiểu thư: phàm là đồ người khác tặng nàng đều xem trọng, dù chỉ một đóa hoa vải cũng phải cẩn thận cất kỹ, tuyệt đối không đem cho ai. Tặng người khác thì khỏi nghĩ đến.
“Hay là tiểu nương t.ử để nô tỳ đi chợ tìm vài món tinh xảo, vừa mới lạ vừa thú vị, như vậy chẳng phải ổn hơn sao?”
Bạch Mặc đề nghị, Bạch Chỉ bên cạnh cũng gật gù tán thành.
Nghĩ đến lần trước đi Tạ gia, Vệ Tố đã bị lạnh nhạt từ đầu đến cuối. Nữ nhân Tạ gia không dễ kết giao. Dù nàng có che mặt đến đỏ bừng cũng chẳng ai đoái hoài.
Vệ Tố khẽ đỏ mặt ngượng ngùng. Thật ra cũng chẳng trách Tạ gia. Bởi nàng không biết làm thơ, không giỏi ngâm phú, ngồi trong tiệc cũng chẳng có lời nào để nói.
Cái gọi là “chủ nhục thì thần t.ử nhục”. Tiểu thư nhà mình chịu lạnh nhạt ở Tạ gia, Bạch Mặc tức giận lắm, vừa thu lại trâm vòng vừa lẩm bẩm:
“Người ta mời khách đến nhà lẽ ra phải khách khí, đằng này còn đưa thiếp mời lại phái người đón. Thế mà cuối cùng lại để khách ngồi không trong vườn chẳng thèm tiếp đãi, để tiểu nương t.ử chịu gió lạnh ngoài trời, thật tức c.h.ế.t đi được!”
Bạch Chỉ cũng phụ họa:
“Đại lang quân thì đi rồi chẳng thấy tăm hơi, giờ vẫn chưa trở về. Cửa sân còn chưa đóng, hay để nô tỳ đi tìm một chuyến báo tin cho đại lang quân, kẻo ngày mai lại không tìm thấy người, lỡ việc.”
Vệ Phóng tính tình vốn như con thỏ, muốn bắt cũng khó.
“Cũng được.” Vệ Tố gật đầu, “Ngươi mang theo một túi bạc vụn đi.”
Bạch Chỉ hơi chần chừ sợ bị mắng:
“Nô tỳ biết tiểu nương t.ử chu đáo nhưng đại lang quân làm sao lại nhận bạc chứ?”
Vệ Tố kiên quyết:
“Ca ca không nhận thì thôi, đó cũng là tấm lòng ta. Ta không thể chỉ gửi lời nói suông.”
Bạch Chỉ khẽ thở dài, lấy bạc gói trong áo dày rồi dẫn theo một bà t.ử rời đi.
Vệ Tố ngồi trước bình phong, tâm tư rối loạn chợt lo lắng: ca ca đúng là người tốt nhưng thường không đáng tin. Không biết lần này có gây ra chuyện gì hay không…
Trong khi Vệ Tố còn lo nghĩ thì Vệ Phồn chẳng bận tâm gì. Nàng vươn vai ngáp một cái, rồi mang giày mềm vòng qua bình phong. Thấy chiếc chăn ấm áp nàng lập tức nhào lên, không ngờ lại đụng phải vật gì đó đau đến mức nàng kêu “Ai nha!” một tiếng.
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.