Vệ Phồn vừa nấc vừa cười nói:
“Chúng ta là tổ tôn, huống chi tổ mẫu đối với con rất tốt, con không cùng tổ mẫu khách khí, đó mới là chuyện đương nhiên.”
Nói xong, nàng tiện tay lấy mấy quả vải khô trên mâm, bóc vỏ bỏ hạch rồi đút cho Quốc Công phu nhân.
Quốc Công phu nhân vui mừng, ôm Vệ Phồn vào lòng khẽ vỗ:
“Con đó, vốn đã có cái miệng ngọt ngào.”
Vệ Nhứ cụp mắt xuống, trong lòng hơi chua xót. Nàng cũng muốn được thân cận với tổ mẫu như vậy, nhưng để nũng nịu làm nũng như Vệ Phồn, nàng quả thật không làm được.
Vệ T.ử bĩu môi. Trước mặt Quốc Công phu nhân, nàng hiểu rất rõ: thiếu đi một tầng huyết mạch thì cũng mất đi một phần thân mật, đó là chuyện tự nhiên.
Nàng nghĩ, sau này nếu lão Thất lão Bát trong nhà có thể làm mưa làm gió, đối với con thứ sinh nhi nữ, bọn họ ắt sẽ coi thường, một roi quất ra tận chân trời, để mặc đi ăn gió Tây Bắc mới phải. Nghĩ vậy, hiện tại Quốc Công phu nhân đối với con cháu coi như không tệ.
Vệ Tố lại có chút hoảng hốt. Nàng luôn cảm giác lúc ma ma bên Tạ gia đến gần đi, ánh mắt nhìn nàng có vài phần thâm ý, khó mà đoán rõ.
Một lúc sau, Quốc Công phu nhân cùng mấy tôn nữ cười đùa xong, mới nghiêm mặt nói:
“Trời đông giá rét, việc phát cháo ta giao cho các con xử lý. Đây không phải chuyện để chơi, tỷ muội các con phải cùng nhau bàn bạc. Những năm trước, việc này đều giao cho hạ nhân. Nay mùa đông, các con cũng nên ra ngoài nhìn thử, xem bên ngoài có những người thế nào, họ trải qua cái Tết ra sao.”
Quản ma ma vội nói:
“Lão phu nhân, việc này sợ không ổn. Khuê tú bích ngọc sao có thể dễ dàng xuất đầu lộ diện? Lại nói, những kẻ đến xin cháo cũng chẳng rõ là người nào, nhỡ đâu gây ra phiền nhiễu, há chẳng loạn thêm?”
Quốc Công phu nhân đáp:
“Cứ mang nhiều nô bộc đi theo, sẽ không sinh chuyện gì. Các con nhìn nhiều thì cũng có chỗ tốt.”
Nghĩ rồi, bà lại nói thêm:
“Cho Đại lang đi cùng nữa. Suốt ngày nó chỉ biết chơi bời lêu lổng, như vậy không thể được. Lần này để nó theo các muội muội, trông coi bọn chúng. Nếu các muội muội rơi mất một sợi tóc, chỉ mình nó phải chịu trách nhiệm.”
Vệ Phồn hào hứng, cười nói:
“Tổ mẫu cứ yên tâm, tỷ muội chúng con nhất định không phụ kỳ vọng. Hơn nữa, ở phòng bếp nhỏ của con còn cất được ít gạo, đậu, kê,…, có thể nấu thành cháo tạp, thơm ngọt hơn bình thường. Du tiên sinh nói, mấy ngày nữa có thể sẽ có tuyết lớn, một bát cháo nóng lại càng hợp để sưởi ấm bụng trong tiết lạnh.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quốc Công phu nhân hơi nhíu mày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Du tiên sinh quả nhiên là thần cơ diệu toán. Vậy lời hắn nói chuẩn mấy phần?”
Vệ Phồn đáp: Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Du tiên sinh nói thiên tượng biến ảo, khó mà nắm chắc, nhiều nhất cũng chỉ chuẩn năm sáu phần.”
Quốc Công phu nhân gật đầu:
“Năm sáu phần chuẩn cũng đã khó có được rồi.”
Website TruyenLau.com
Trong lòng bà lại âm thầm nghĩ: Cái vị Du tiên sinh này vốn do Vệ Tranh rước về phủ, không biết hắn dùng hoa ngôn xảo ngữ gì mà lừa gạt Vệ Tranh. Không những được cung phụng trong phủ, còn muốn làm thầy dạy cho Vệ Phóng. Nhưng hắn vốn chẳng có công danh, dạy dỗ cũng chẳng thấy lối lạc. Nói là lỗi của Vệ Phóng ngu dốt thì cũng đúng, nhưng khó bảo đảm không phải do sư phụ biếng nhác.
Bà phất tay:
“Các con đi đi, mang theo ca ca, bàn bạc chuyện phát cháo cho ổn thỏa.”
Lúc này, Vệ Phóng đang dựa vào thầy, đứng trong viện ngửa mặt nhìn trời, ánh mắt mờ mịt. Du tiên sinh ngồi một bên, chăm chú đọc sách, căn bản chẳng buồn để ý đến tên học trò ngốc nghếch này.
Vệ Phóng tức giận, giật lấy sách trong tay lão sư, bực bội nói:
“Lão sư, con đã bảo chủ ý của ngài chẳng được! Mắng người mà đối phương không biết ngài mắng, vậy khác gì không mắng? Mắng c.h.ử.i là phải khiến kẻ kia đỏ mặt, tức đến giậm chân, thậm chí ngã lăn ra đất, miệng sùi bọt mép, nôn m.á.u mười mấy thăng, như vậy mới sảng khoái! Thế mà hôm nay con mắng, Tạ gia lại vô tri vô giác!”
Nói rồi, hắn còn giận dữ giật vạt áo, gào lên:
“Ai nha! Tức c.h.ế.t con rồi! Tức c.h.ế.t con rồi!”
Du tiên sinh bất đắc dĩ nói:
“Ngươi mắng người, đối phương nghe hiểu nhưng lại không thể phản bác, đó mới là diệu. Chẳng lẽ phải đối mặt phun nước bọt mới tính là mắng?”
Vệ Phóng tức tối:
“Vạn nhất hắn ngu, hắn không hiểu, hắn còn tưởng con khen hắn thì sao? Hắn không phun nước bọt, con làm sao biết có chạm vào tâm can hắn?”
Du tiên sinh chỉ thở dài:
“Ngươi ngốc, Tạ gia nào phải hạng ngu ngốc. Đương nhiên họ hiểu thâm ý bên trong.”
Quả nhiên, bên Tạ Lệnh Nghi tức giận đến gần phát điên. Những chiếc hạch đào được khắc tinh xảo thành chim cá thú vật, sơn thủy nhân vật, đến mức tế nhị tinh vi. Vệ Tố đưa tới mấy bộ hạch điêu: có ông khách uống rượu, người câu cá, Đậu gia dạy con; còn dư một món thì lại là điêu khắc lễ pháp tiền triều.
Tạ Lệnh Nghi cùng tỷ muội nhìn thoáng qua đều thấy thích, nhưng càng xem càng cảm thấy khó chịu. Đây chẳng phải là ám chỉ Tạ gia “mua danh chuộc tiếng” hay sao?
Hết chương 15.
- Chương 1: Chương 0.1. Tiết tử 01
- Chương 2: Tiết tử 02
- Chương 3: Tiết tử 03
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
Phu Thê Hoàn Khố
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.